http://www.tosercohanoi.com/webplus/viewer.asp?pgid=19&aid=206
Cốm Vòng
Mùa thu Hà Nội cũng là mùa cốm. Những hạt cốm xanh non được coi là đặc trưng của đất Hà Thành. Cốm ngon nhất là vào độ giữa thu, khi ấy sữa hạt lúa như tích tụ cả tinh hoa của trời và đất để làm nên sự ngọt bùi, chỉ ăn một lần nhớ mãi.
Với người Hà Nội, cốm trở thành món quà tao nhã, gợi nhớ. Hạt cốm xanh, mềm, thơm nồng mùi nắng, gói trong lá sen, buộc bằng sợi rơm vàng nhạt, trên quang gánh của các bà các cô bán rong len lỏi vào từng ngõ nhỏ với tiếng rao tha thiết. Vào những ngày thu, khi nắng đã nhạt và thoảng trong gió heo may, cùng trái bưởi vàng, quả hồng mọng đỏ, nải chuối tiêu trứng cuốc, đĩa cốm xanh tạo thêm mày sắc cho mâm cỗ trung thu, một món lộc của trời đất mùa thu.
Vì là món quà tao nhã, cốm ăn không cốt no mà là nhâm nhi, thưởng thức. Còn gì thú hơn trong cái gió heo may lành lạnh, ngồi sà xuống vỉa hè, mua một gói cốm đùm trong lá sen, rồi bốc từng dúm bỏ vào miệng, thong thả nhai để vị thơm ngọt tan ra.
Nói đến cốm Hà Nội phải là thứ cốm dẹt, màu xanh non làm từ thứ nếp cái vừa qua kỳ đổ sữa. Lúa nếp nào cũng làm nên cốm, nhưng muốn cho cốm dẻo, ngậy thơm thì phải là nếp hoa vàng, một loại nếp đặc sản của riêng vùng quê cốm.
Ngoại thành Hà Nội có nhiều làng quê làm cốm, nhưng nổi tiếng nhất vẫn là cốm làng Vòng - thuộc xã Dịch Vọng, huyện Từ Liêm, vốn là vùng trù phú, đất còn thấm đẫm phù sa sông Hồng. Người dân nơi đây gắn bó với ruộng đồng và nghề làm cốm cha truyền con nối tự bao đời. Nghề làm cốm cũng lắm công phu. Khi cây lúa hoe hoe vàng, chỉ mười ngày nữa là gặt rộ là lúc người làng cốm đi chọn ngắt từng bông dài, hạt mẩy về chế biến. Muốn cốm ngon thì phải tính toán cắt lúa đúng lúc. Lúa già hạt cốm không còn xanh, cứng và gãy nát. Lúa non quá, hạt cốm bết vào vỏ trấu, nhão mất ngon. Thường lúa gặt hôm nào đem rang và giã cốm hôm đó. Nghề làm cốm vất vả nhất là công đoạn rang lúa. Rang lúa sao cho vừa lửa, hạt cốm chín tới, không giòn mà tróc trấu. Giã cốm bằng loại cối riêng, nhịp chày nhẹ và đều, sao cho cốm mịn và dẻo. Vào những ngày mùa thu, chiều chiều vào làng cốm ta sẽ được thưởng thức cái hương thơm ngọt ngào lan tỏa, cùng tiếng chày giã cốm thậm thịch thâu đêm.
Từ cốm trải qua một số công đoạn chế biến nữa, người Hà Nội có thêm bánh cốm và chè cốm... những món ăn không kém phần thi vị bởi cái dẻo thơm của cốm, bùi đậm của đậu xanh, sần sật của sợi dừa xắt mỏng. Bánh cốm đi chung với bánh su sê trở thành cặp bánh không thể thiếu trong lễ ăn hỏi từ lâu nay của người Hà Thành. Bánh cốm Hà Nội có nhiều nơi nhưng nổi tiếng nhất là bánh cốm của tiệm Nguyên Ninh ở phố Hàng Than. Còn chè cốm, khi ăn thường múc ra bát sứ nhỏ màu trắng. Chè nấu loãng bằng đường trắng và bột lọc trong suốt, thấp thoáng những hạt cốm xanh, thoảng mùi nếp và tinh dầu hoa bưởi, quyến rũ đến lạ lùng.
Ngoài thứ cốm dẹt như vẫn thấy, còn có cốm phồng (làm từ hạt cốm dẹt rang cho nở phồng lên, giòn tan). Cốm phồng có khi làm bằng thóc nếp già, được đồ lên cho dẻo rồi đem làm cốm. Tuy không thơm ngon mềm như cốm dẹt, thế nhưng vào những đêm mưa gió, bên bạn bè người thân, uống chén trà nóng và thưởng thức vị thơm, giòn tan của hạt cốm phồng thì thật là thú vị.
Mùa thu Hà Nội, mùi hương hoa sữa, mùa hương cốm mới hòa quyện, ấm áp mọi nẻo đường. Người Hà Thành đi xa sẽ không thể quên vị ngọt ngào của cốm sữa gói lá sen.
[Sưu tầm]
Hiển thị các bài đăng có nhãn ĐỜI SỐNG GIA ĐÌNH. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ĐỜI SỐNG GIA ĐÌNH. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Tư, 3 tháng 12, 2008
“Mèo nhỏ” muốn đi hoang
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=287770&ChannelID=7
Thứ Sáu, 14/11/2008, 04:07 (GMT+7)
“Mèo nhỏ” muốn đi hoang
TT - Từ số báo này, chuyên mục “Kỹ năng sống” sẽ đi cùng các bạn trên trang Nhịp sống trẻ vào thứ sáu hằng tuần. Chuyên mục đề cập tất cả vấn đề liên quan đến kỹ năng sống và là “sân chơi” để các bạn trẻ trao đổi, thực hành các kỹ năng.
Số báo hôm nay mời bạn đọc tham vấn cho một nữ sinh đang gặp trục trặc trong mối quan hệ với cha mẹ. Chuyên mục sẽ dành tặng năm phần quà lưu niệm cho năm bạn đọc tham vấn tốt nhất cho bạn gái này.
Mình 16 tuổi, hiện đang học lớp 10. Mình không hiểu sao từ nhỏ đến giờ mình luôn bị ba mẹ la mắng là đoảng, vô dụng, lớn lên không biết làm gì ăn.
Ba mẹ ít khi khen ngợi hay nói với mình những lời dịu dàng, ít thể hiện tình thương yêu. Nhiều lúc mình cố gắng làm việc nhà, học giỏi, vẽ đẹp…nhưng ba mẹ không chú ý. Mình làm gì cũng không vừa lòng mẹ. Hễ mình muốn giúp mẹ làm bếp hay việc nhà mẹ lại bảo: “Thôi đừng làm nữa chướng mắt lắm!”. Mẹ chưa bao giờ khen khi mình được điểm cao, làm bất cứ việc gì mẹ cũng chê bai. Câu cửa miệng của mẹ mỗi khi mắng là “Mày là đồ vô tích sự!”. Riết rồi mình thấy mình cũng “vô tích sự” thật. Thế mà mẹ của nhỏ bạn mình lại khen mình ngoan hiền, tốt bụng, dễ thương, đặc biệt là khéo tay. Những lời khen ấy an ủi và động viên mình rất nhiều, làm mình hãnh diện và cảm thấy mình cũng có giá trị.
Mình phải làm gì để thay đổi cái nhìn của mẹ về mình? Phải làm gì để chứng tỏ thật ra mình cũng không đến nỗi nào? Mình muốn bỏ nhà ra đi sống tự lập để chứng tỏ mình không vô dụng như ba mẹ nghĩ…
MÈO CON (Q.7, TP.HCM)
Tuổi Trẻ mong được đón nhận những ý tưởng, giải pháp, dự án, bài viết... và sự tham gia nhiệt tình của các chuyên gia, bạn đọc. Mọi sự cộng tác cho chuyên mục này vui lòng liên hệ: kynangsong@tuoitre.com.vn hoặc gửi thư về báo Tuổi Trẻ, 60A Hoàng Văn Thụ, P.9, Q.Phú Nhuận, TP.HCM (ghi rõ “gửi chuyên mục Kỹ năng sống”).
Thứ Sáu, 14/11/2008, 04:07 (GMT+7)
“Mèo nhỏ” muốn đi hoang
TT - Từ số báo này, chuyên mục “Kỹ năng sống” sẽ đi cùng các bạn trên trang Nhịp sống trẻ vào thứ sáu hằng tuần. Chuyên mục đề cập tất cả vấn đề liên quan đến kỹ năng sống và là “sân chơi” để các bạn trẻ trao đổi, thực hành các kỹ năng.
Số báo hôm nay mời bạn đọc tham vấn cho một nữ sinh đang gặp trục trặc trong mối quan hệ với cha mẹ. Chuyên mục sẽ dành tặng năm phần quà lưu niệm cho năm bạn đọc tham vấn tốt nhất cho bạn gái này.
Mình 16 tuổi, hiện đang học lớp 10. Mình không hiểu sao từ nhỏ đến giờ mình luôn bị ba mẹ la mắng là đoảng, vô dụng, lớn lên không biết làm gì ăn.
Ba mẹ ít khi khen ngợi hay nói với mình những lời dịu dàng, ít thể hiện tình thương yêu. Nhiều lúc mình cố gắng làm việc nhà, học giỏi, vẽ đẹp…nhưng ba mẹ không chú ý. Mình làm gì cũng không vừa lòng mẹ. Hễ mình muốn giúp mẹ làm bếp hay việc nhà mẹ lại bảo: “Thôi đừng làm nữa chướng mắt lắm!”. Mẹ chưa bao giờ khen khi mình được điểm cao, làm bất cứ việc gì mẹ cũng chê bai. Câu cửa miệng của mẹ mỗi khi mắng là “Mày là đồ vô tích sự!”. Riết rồi mình thấy mình cũng “vô tích sự” thật. Thế mà mẹ của nhỏ bạn mình lại khen mình ngoan hiền, tốt bụng, dễ thương, đặc biệt là khéo tay. Những lời khen ấy an ủi và động viên mình rất nhiều, làm mình hãnh diện và cảm thấy mình cũng có giá trị.
Mình phải làm gì để thay đổi cái nhìn của mẹ về mình? Phải làm gì để chứng tỏ thật ra mình cũng không đến nỗi nào? Mình muốn bỏ nhà ra đi sống tự lập để chứng tỏ mình không vô dụng như ba mẹ nghĩ…
MÈO CON (Q.7, TP.HCM)
Tuổi Trẻ mong được đón nhận những ý tưởng, giải pháp, dự án, bài viết... và sự tham gia nhiệt tình của các chuyên gia, bạn đọc. Mọi sự cộng tác cho chuyên mục này vui lòng liên hệ: kynangsong@tuoitre.com.vn hoặc gửi thư về báo Tuổi Trẻ, 60A Hoàng Văn Thụ, P.9, Q.Phú Nhuận, TP.HCM (ghi rõ “gửi chuyên mục Kỹ năng sống”).
Kỹ năng sống, Mèo nhỏ ơi, bình tĩnh!
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=288879&ChannelID=7
Thứ Sáu, 21/11/2008, 06:07 (GMT+7)
Kỹ năng sống (kynangsong@tuoitre.com.vn)
Mèo nhỏ ơi, bình tĩnh!
TT - Một tuần sau câu chuyện “Mèo nhỏ muốn đi hoang” (Tuổi Trẻ 14-11), Kỹ năng sống đã nhận được hơn 100 ý kiến chia sẻ từ thầy cô, SVHS, bác sĩ, doanh nhân…
Bạn Shadowoftheday95 (nickname) tâm sự: “Mình cũng thường bị chê là vô tích sự, làm gì cũng không được thừa nhận, có lần đoạt giải nhất thi vẽ mà ba mẹ chẳng quan tâm”. Phải chăng cũng vì bị chê hoài mà em gái của bạn N.S. (TP.HCM) đã “đi bụi” hai ngày, trước khi đi đã kẹp thư “vĩnh biệt” vào cuốn sách về tâm lý tuổi mới lớn.
10 năm trước, bạn Mèo Ú (TP.HCM) cũng thường bị ba đánh đòn vì những lý do theo bạn là “nhỏ xíu”, mẹ đã không an ủi còn quát mắng làm bạn “tủi thân vô cùng”. Riêng Nhatnam61176 tuy được cả xóm nêu gương chăm ngoan nhưng ở nhà cứ bị mẹ la mắng bằng những lời lẽ “khó quên”. Hai bạn thú thật: “Hồi đó mình đã khóc rất nhiều và từng nghĩ đến cái chết”.
Tại sao như thế?
Bạn Vietrachgia cho rằng nhiều bậc cha mẹ cứ nghĩ con mình còn khờ dại nên không dám giao việc, hoặc nếu khen ngợi e rằng con sẽ trở nên kiêu căng. Thêm nữa, tuổi mới lớn thường mơ mộng, đầu óc nghĩ đâu đâu nên dễ bị xem là “chướng mắt”. Còn Longalo360 cho rằng cuộc sống nhiều áp lực nên nhiều bậc cha mẹ luôn căng thẳng, cáu gắt, ít chịu lắng nghe, chia sẻ và... đụng đâu chê đó.
Theo bạn Meoden, không ít cha mẹ do quá kỳ vọng vào con nên họ chê trách, la rầy để con “lớn” lên. Nhưng bạn Nhungan-faith phản đối vì rằng đứa trẻ luôn bị chê bai, trách móc thì dần dà chúng sẽ tin mình là thế. Theo bạn, lỗi lầm thì phải sửa, nhưng lời khen là cần thiết để trẻ phát triển. Còn bạn Aiko178 cho rằng cha mẹ phải hiểu biết tâm lý lứa tuổi để cư xử phù hợp.
Tuy nhiên, không hẹn mà gặp tất cả đều khuyên Mèo Con đừng nghĩ đến chuyện “đi hoang”. Tiền ăn, phòng trọ, tiền học và vô số cạm bẫy đang chực sẵn. Bạn Lanhong cho rằng ý định “đi bụi” là cách hành xử rất “con nít” và nông cạn, vì như thế là tự rước họa vào thân chứ đâu giải quyết được gì; trong khi đó biết bao bạn trẻ mồ côi ước ao về một mái ấm gia đình mà đâu có được.
Vậy phải làm sao?
Theo bạn Bluelion1987, trước hết Mèo Con phải đặt mình vào vị trí ba mẹ để hiểu tấm lòng mẹ cha, sau đó chọn dịp nào đó chủ động chia sẻ cảm xúc khi bị la mắng và nỗi khao khát được ba mẹ động viên, giúp đỡ. Còn nếu thấy khó nói hãy viết thư hoặc nhờ ai đó làm cầu nối. Hơn thế, Mèo Con phải luôn chú ý hoàn thiện bản thân: sống ngăn nắp, biết quan tâm và giúp đỡ ba mẹ từ những việc nhỏ.
Theo các “nhà tư vấn”, dám nói và chia sẻ điều mình nghĩ với người lớn cũng là biểu hiện của sự tự lập, chín chắn. Và bản lĩnh của một nhân cách tự lập không phải là đi hoang mà là thái độ dám và biết đối diện để vượt qua những khó khăn, thách thức.
THÁI BÌNH tổng hợp
Do số lượng “nhà tham vấn” rất đông và có nhiều tư vấn hay, nên thay vì chỉ tặng năm phần quà như đã thông báo, Kỹ năng sống tăng số lượng quà lên gấp đôi cho 10 “nhà tham vấn” sau: Mailam19@yahoo.com, bichdao-yeu-hoahuongduong2007@yahoo.com, Nangkhuya-sun@yahoo.com, le_quanghuy89@yahoo.com, ductoan12ubmt@yahoo.com, Nhungan-faith@yahoo.com.vn, Vietrachgia@easyvn.com, Longalo360@gmail.com, Bluelion1987@yahoo.com, Nhatnam61176@yahoo.com.vn.
Mời viết bài “Câu chuyện cuộc sống”
Từ số báo này, thân mời các bạn tham gia đợt viết bài với chủ đề “Câu chuyện cuộc sống”. Bạn hãy ghi chép lại những câu chuyện, tình huống, hoàn cảnh khó xử xuất phát từ những trục trặc trong mối quan hệ gia đình và xã hội xảy ra với chính mình hoặc người khác. Cùng với câu chuyện, hãy chia sẻ về giải pháp đã được sử dụng. Nếu chưa có giải pháp, Kỹ năng sống xin làm cầu nối để các chuyên gia và bạn đọc cùng tiếp sức.
Kỹ năng sống sẽ chọn đăng những “Câu chuyện cuộc sống” thiết thực, sống động, bổ ích. Ngoài nhuận bút, chúng tôi sẽ tổ chức tổng kết đợt viết và trao giải xứng đáng. Bài viết phải là “người thật, việc thật”, chưa từng in sách hoặc đăng tải trên các phương tiện truyền thông đại chúng. (Đề nghị ghi rõ họ tên, số điện thoại, địa chỉ để chúng tôi có thể trao đổi về bài viết trước khi đăng tải).
------------------------
Thứ Sáu, 21/11/2008, 06:07 (GMT+7)
Kỹ năng sống (kynangsong@tuoitre.com.vn)
Mèo nhỏ ơi, bình tĩnh!
TT - Một tuần sau câu chuyện “Mèo nhỏ muốn đi hoang” (Tuổi Trẻ 14-11), Kỹ năng sống đã nhận được hơn 100 ý kiến chia sẻ từ thầy cô, SVHS, bác sĩ, doanh nhân…
Bạn Shadowoftheday95 (nickname) tâm sự: “Mình cũng thường bị chê là vô tích sự, làm gì cũng không được thừa nhận, có lần đoạt giải nhất thi vẽ mà ba mẹ chẳng quan tâm”. Phải chăng cũng vì bị chê hoài mà em gái của bạn N.S. (TP.HCM) đã “đi bụi” hai ngày, trước khi đi đã kẹp thư “vĩnh biệt” vào cuốn sách về tâm lý tuổi mới lớn.
10 năm trước, bạn Mèo Ú (TP.HCM) cũng thường bị ba đánh đòn vì những lý do theo bạn là “nhỏ xíu”, mẹ đã không an ủi còn quát mắng làm bạn “tủi thân vô cùng”. Riêng Nhatnam61176 tuy được cả xóm nêu gương chăm ngoan nhưng ở nhà cứ bị mẹ la mắng bằng những lời lẽ “khó quên”. Hai bạn thú thật: “Hồi đó mình đã khóc rất nhiều và từng nghĩ đến cái chết”.
Tại sao như thế?
Bạn Vietrachgia cho rằng nhiều bậc cha mẹ cứ nghĩ con mình còn khờ dại nên không dám giao việc, hoặc nếu khen ngợi e rằng con sẽ trở nên kiêu căng. Thêm nữa, tuổi mới lớn thường mơ mộng, đầu óc nghĩ đâu đâu nên dễ bị xem là “chướng mắt”. Còn Longalo360 cho rằng cuộc sống nhiều áp lực nên nhiều bậc cha mẹ luôn căng thẳng, cáu gắt, ít chịu lắng nghe, chia sẻ và... đụng đâu chê đó.
Theo bạn Meoden, không ít cha mẹ do quá kỳ vọng vào con nên họ chê trách, la rầy để con “lớn” lên. Nhưng bạn Nhungan-faith phản đối vì rằng đứa trẻ luôn bị chê bai, trách móc thì dần dà chúng sẽ tin mình là thế. Theo bạn, lỗi lầm thì phải sửa, nhưng lời khen là cần thiết để trẻ phát triển. Còn bạn Aiko178 cho rằng cha mẹ phải hiểu biết tâm lý lứa tuổi để cư xử phù hợp.
Tuy nhiên, không hẹn mà gặp tất cả đều khuyên Mèo Con đừng nghĩ đến chuyện “đi hoang”. Tiền ăn, phòng trọ, tiền học và vô số cạm bẫy đang chực sẵn. Bạn Lanhong cho rằng ý định “đi bụi” là cách hành xử rất “con nít” và nông cạn, vì như thế là tự rước họa vào thân chứ đâu giải quyết được gì; trong khi đó biết bao bạn trẻ mồ côi ước ao về một mái ấm gia đình mà đâu có được.
Vậy phải làm sao?
Theo bạn Bluelion1987, trước hết Mèo Con phải đặt mình vào vị trí ba mẹ để hiểu tấm lòng mẹ cha, sau đó chọn dịp nào đó chủ động chia sẻ cảm xúc khi bị la mắng và nỗi khao khát được ba mẹ động viên, giúp đỡ. Còn nếu thấy khó nói hãy viết thư hoặc nhờ ai đó làm cầu nối. Hơn thế, Mèo Con phải luôn chú ý hoàn thiện bản thân: sống ngăn nắp, biết quan tâm và giúp đỡ ba mẹ từ những việc nhỏ.
Theo các “nhà tư vấn”, dám nói và chia sẻ điều mình nghĩ với người lớn cũng là biểu hiện của sự tự lập, chín chắn. Và bản lĩnh của một nhân cách tự lập không phải là đi hoang mà là thái độ dám và biết đối diện để vượt qua những khó khăn, thách thức.
THÁI BÌNH tổng hợp
Do số lượng “nhà tham vấn” rất đông và có nhiều tư vấn hay, nên thay vì chỉ tặng năm phần quà như đã thông báo, Kỹ năng sống tăng số lượng quà lên gấp đôi cho 10 “nhà tham vấn” sau: Mailam19@yahoo.com, bichdao-yeu-hoahuongduong2007@yahoo.com, Nangkhuya-sun@yahoo.com, le_quanghuy89@yahoo.com, ductoan12ubmt@yahoo.com, Nhungan-faith@yahoo.com.vn, Vietrachgia@easyvn.com, Longalo360@gmail.com, Bluelion1987@yahoo.com, Nhatnam61176@yahoo.com.vn.
Mời viết bài “Câu chuyện cuộc sống”
Từ số báo này, thân mời các bạn tham gia đợt viết bài với chủ đề “Câu chuyện cuộc sống”. Bạn hãy ghi chép lại những câu chuyện, tình huống, hoàn cảnh khó xử xuất phát từ những trục trặc trong mối quan hệ gia đình và xã hội xảy ra với chính mình hoặc người khác. Cùng với câu chuyện, hãy chia sẻ về giải pháp đã được sử dụng. Nếu chưa có giải pháp, Kỹ năng sống xin làm cầu nối để các chuyên gia và bạn đọc cùng tiếp sức.
Kỹ năng sống sẽ chọn đăng những “Câu chuyện cuộc sống” thiết thực, sống động, bổ ích. Ngoài nhuận bút, chúng tôi sẽ tổ chức tổng kết đợt viết và trao giải xứng đáng. Bài viết phải là “người thật, việc thật”, chưa từng in sách hoặc đăng tải trên các phương tiện truyền thông đại chúng. (Đề nghị ghi rõ họ tên, số điện thoại, địa chỉ để chúng tôi có thể trao đổi về bài viết trước khi đăng tải).
------------------------
Hình ảnh bản thân quyết định cuộc đời
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=288879&ChannelID=7
Hình ảnh bản thân quyết định cuộc đời
TT - Học vẽ xong là đến giờ về, Tí và Tèo cầm hai bức tranh nguệch ngoạc như nhau chờ cha đến đón. Vừa thấy tranh, ba Tí nói ngay: “Ồ! Đẹp quá. Về nhà treo lên cho mọi người xem”. Còn ba Tèo nhăn mặt: “Trời! Vậy mà gọi là tranh, bỏ vô giỏ rác!”.
Một hoạt động ngoài trời của CLB Kỹ năng sống (NVH Sinh viên TP.HCM) - Ảnh: CLB Kỹ năng sống
Chúng ta có thể đoán ngay phản ứng của hai đứa trẻ. Chắc Tí lâng lâng vui sướng và muốn vẽ nữa. Còn Tèo buồn xo, thấy mình “chẳng ra gì”. Biết đâu Tèo có năng khiếu vẽ mà không được nhận ra và thiên tài bị giết chết từ mầm mống.
Hình ảnh về bản thân (self image) là một khái niệm rất quan trọng trong tâm lý học về nhân cách. Bởi một nhân cách lành mạnh và tự tin chỉ có thể phát triển từ một ý thức về giá trị bản thân (self esteem). Và chỉ có được điều đó khi ta có một hình ảnh tích cực về mình.
Người có hình ảnh tích cực về mình sẽ tự tin đi vào đời. Tự tin dẫn tới thành công và sự góp nhặt của tự tin sẽ dẫn tới thành công lớn. Còn người có hình ảnh tiêu cực về bản thân sẽ thiếu tự tin, sẽ đi từ thất bại này đến thất bại kia. Coi thường bản thân, họ dễ có xu hướng hủy hoại mình trong rượu chè, ma túy, tội phạm…
Hình ảnh về bản thân hình thành ở một cá nhân qua tương tác với những người gần gũi như cha mẹ, thầy cô, bạn bè, qua cách họ nói, đánh giá và cư xử với cá nhân đó. Trong giáo dục nhân cách, nhất là đối với con trẻ trong gia đình, khen phải nhiều hơn chê vì trẻ nào cũng dễ thương, cũng thích làm vui lòng cha mẹ và sẽ cố gắng lên nếu được động viên khuyến khích bằng lời khen.
Dĩ nhiên khen phải đúng và công bằng. Còn chê thì nêu đúng sự việc (hôm qua con quên lau nhà, con mở radio quá to...) chứ không xúc phạm nhân cách (mày là con gái hư, đồ vô tích sự...). Có bậc phụ huynh nghĩ rằng chê mới có hiệu quả giáo dục vì con sẽ sửa chữa. Đáng tiếc hơn, họ chê không phải vì lỗi của con mà chính họ có vấn đề; họ bực dọc không làm chủ được cảm xúc nên la rầy để xổ bực. Nhiều cha mẹ vô tình hủy hoại tương lai của con khi dán cho trẻ cái nhãn “vô tích sự”. Trẻ tất nhiên nhập tâm điều người xung quanh nói về mình và mang cái nhãn suốt đời.
Các bậc sinh thành do ít được trang bị các kỹ năng làm cha mẹ nên có không ít “mèo con muốn đi hoang” là vậy. Trong trường hợp này đối tượng cần tư vấn không phải mèo con mà chính là mèo cha và mèo mẹ.
* NVH Sinh viên TP.HCM đang mở các lớp kỹ năng sống: làm chủ cảm xúc, giải quyết mâu thuẫn, quản lý thời gian... CLB Kỹ năng sống thuộc NVH sinh hoạt vào 14g chủ nhật hằng tuần, chuyên đề tuần này là “Kỹ năng giao tiếp”.
T.Bình
Thạc sĩ NGUYỄN THỊ OANH
Hình ảnh bản thân quyết định cuộc đời
TT - Học vẽ xong là đến giờ về, Tí và Tèo cầm hai bức tranh nguệch ngoạc như nhau chờ cha đến đón. Vừa thấy tranh, ba Tí nói ngay: “Ồ! Đẹp quá. Về nhà treo lên cho mọi người xem”. Còn ba Tèo nhăn mặt: “Trời! Vậy mà gọi là tranh, bỏ vô giỏ rác!”.
Một hoạt động ngoài trời của CLB Kỹ năng sống (NVH Sinh viên TP.HCM) - Ảnh: CLB Kỹ năng sống
Chúng ta có thể đoán ngay phản ứng của hai đứa trẻ. Chắc Tí lâng lâng vui sướng và muốn vẽ nữa. Còn Tèo buồn xo, thấy mình “chẳng ra gì”. Biết đâu Tèo có năng khiếu vẽ mà không được nhận ra và thiên tài bị giết chết từ mầm mống.
Hình ảnh về bản thân (self image) là một khái niệm rất quan trọng trong tâm lý học về nhân cách. Bởi một nhân cách lành mạnh và tự tin chỉ có thể phát triển từ một ý thức về giá trị bản thân (self esteem). Và chỉ có được điều đó khi ta có một hình ảnh tích cực về mình.
Người có hình ảnh tích cực về mình sẽ tự tin đi vào đời. Tự tin dẫn tới thành công và sự góp nhặt của tự tin sẽ dẫn tới thành công lớn. Còn người có hình ảnh tiêu cực về bản thân sẽ thiếu tự tin, sẽ đi từ thất bại này đến thất bại kia. Coi thường bản thân, họ dễ có xu hướng hủy hoại mình trong rượu chè, ma túy, tội phạm…
Hình ảnh về bản thân hình thành ở một cá nhân qua tương tác với những người gần gũi như cha mẹ, thầy cô, bạn bè, qua cách họ nói, đánh giá và cư xử với cá nhân đó. Trong giáo dục nhân cách, nhất là đối với con trẻ trong gia đình, khen phải nhiều hơn chê vì trẻ nào cũng dễ thương, cũng thích làm vui lòng cha mẹ và sẽ cố gắng lên nếu được động viên khuyến khích bằng lời khen.
Dĩ nhiên khen phải đúng và công bằng. Còn chê thì nêu đúng sự việc (hôm qua con quên lau nhà, con mở radio quá to...) chứ không xúc phạm nhân cách (mày là con gái hư, đồ vô tích sự...). Có bậc phụ huynh nghĩ rằng chê mới có hiệu quả giáo dục vì con sẽ sửa chữa. Đáng tiếc hơn, họ chê không phải vì lỗi của con mà chính họ có vấn đề; họ bực dọc không làm chủ được cảm xúc nên la rầy để xổ bực. Nhiều cha mẹ vô tình hủy hoại tương lai của con khi dán cho trẻ cái nhãn “vô tích sự”. Trẻ tất nhiên nhập tâm điều người xung quanh nói về mình và mang cái nhãn suốt đời.
Các bậc sinh thành do ít được trang bị các kỹ năng làm cha mẹ nên có không ít “mèo con muốn đi hoang” là vậy. Trong trường hợp này đối tượng cần tư vấn không phải mèo con mà chính là mèo cha và mèo mẹ.
* NVH Sinh viên TP.HCM đang mở các lớp kỹ năng sống: làm chủ cảm xúc, giải quyết mâu thuẫn, quản lý thời gian... CLB Kỹ năng sống thuộc NVH sinh hoạt vào 14g chủ nhật hằng tuần, chuyên đề tuần này là “Kỹ năng giao tiếp”.
T.Bình
Thạc sĩ NGUYỄN THỊ OANH
Thứ Hai, 24 tháng 11, 2008
Ba mẹ ơi, con không còn là đứa trẻ lên 3!
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=289273&ChannelID=194
Chủ Nhật, 23/11/2008, 12:14 (GMT+7)
Những lời của con:
Ba mẹ ơi, con không còn là đứa trẻ lên 3!
TTO - Ba mẹ có biết mấy hôm nay con buồn và bị sốc nặng lắm không! Tim con như muốn vỡ ra hàng trăm mảnh và suýt nữa con đã làm điều dại dột, bởi con gặp phải một vấn đề lớn nhưng lại bất lực không tìm được cách giải quyết ổn thỏa.
Lúc ấy con rất muốn tìm, rất muốn rủ một người bạn, một người thân quen nào đó đến nhà chơi, để con trút hết tâm sự cho nhẹ lòng. Nhưng con chợt nhớ đến những lời căn dặn kỹ lưỡng hàm chứa cả sự đe dọa của ba mẹ: Con phải hết sức cẩn thận và đề cao cảnh giác, không được tin và cũng không được mời mọc, rủ rê một ai đến nhà, cho dù người đó thân quen cỡ nào với con.
Những lời dặn như: thời buổi này ghê lắm, người tốt có thể thành người xấu và họ có thể làm hại con khi thấy con một mình ở nhà… làm con lúc nào cũng sống trong nỗi sợ hãi, dè dặt, thiếu tự tin, nghi hoặc và mất niềm tin với chính bản thân và với tất cả mọi người xung quanh.
Tại sao con lại được ba mẹ quan tâm, lo lắng và chăm sóc đặc biệt hơn những đứa em khác trong nhà? Cũng dễ hiểu thôi, vì con sinh ra đã là một đứa con khuyết tật, ốm yếu. Con lớn dần trong sự đùm bọc, chở che, ôm ấp của ba mẹ. Tuy con năng động, mạnh mẽ, nhưng mỗi khi làm việc gì mang tính quyết định con lại sợ, không dám tự mình quyết định mà phải chờ hỏi ý kiến ba mẹ, người thân trong nhà. Con thấy càng ngày con càng yếu đuối, thiếu tự tin, thiếu sự chịu đựng và thiếu tính chiến đấu, chống chọi với biến cố, sóng gió của cuộc đời.
Chưa bao giờ ba mẹ và mọi người trong nhà xem con là một người đã trưởng thành thật sự. Trong mắt ba mẹ và mọi người, con vẫn là một đứa trẻ lên 3, chưa “đủ lông đủ cánh” để có thể tự do bay đi một mình, chưa đủ trí khôn để biết nghĩ gần xa và chưa đủ sức để va chạm, chống chọi với cạm bẫy của cuộc đời.
Bao nhiêu lần nói chuyện với ba mẹ và người thân trong nhà là bấy nhiêu lần đều khiến con cảm thấy khó chịu, mặc cảm và hơi thất vọng. Con chỉ bị khuyết tật về thể xác thôi chứ đâu có bị khuyết tật về não, tại sao con không được khuyến khích, động viên tự chịu trách nhiệm về bản thân, về những suy nghĩ và quyết định, cũng như được làm những điều theo suy nghĩ của mình?... Vì thương yêu, che chở, bảo vệ con mà ba mẹ vô tình biến con trở thành con người lúc nào cũng mặc cảm, thiếu tính quyết đoán, sợ khó khăn và chờ người khác suy nghĩ và quyết định giùm mọi việc cho mình...
Ba mẹ ơi, con hiểu tình yêu thương của ba mẹ dành cho con là vô bờ bến, nhưng con đã lớn rồi, con ý thức được việc nào nên làm và việc nào không nên làm. Hãy cho con có cơ hội được tự lập, được trưởng thành và lớn lên trong suy nghĩ, quyết định và bằng những bài học kinh nghiệm quý giá từ những thất bại, vấp ngã của bản thân.
K.N.
Mời bạn viết Những lời của con
Cha mẹ cho chúng ta một cuộc đời, cho chúng ta những bệ phóng để vươn đến trời cao... Cha mẹ cũng luôn là bờ vai yên bình nhất để chúng ta dựa vào những khi thất bại, những khi mệt mỏi trong dòng đời đua chen...
Mỗi ngày trôi qua đều có thể là món quà dâng tặng cha mẹ nếu chúng ta biết cách báo đáp chữ hiếu, thể hiện tình cảm của mình.
Tuổi Trẻ Online mong sẽ là nhịp cầu bắc tấm lòng của những người con đến cha mẹ thông qua nội dung Những lời của con trong chuyên mục Nếp nhà. Hãy gửi cho chúng tôi những câu chuyện, những kỷ niệm, những điều xúc động về cha mẹ mà bạn muốn gửi tặng đấng sinh thành - những người đã cho bạn vóc hình hôm nay. Đó cũng có thể là những tâm tư mà bạn khó có thể nói trực tiếp bằng lời...
Bài viết xin gửi về tto@tuoitre.com.vn hoặc tinhyeuloisong@tuoitre.net.vn với tiêu đề: Những lời của con. Xin vui lòng sử dụng font chữ có dấu tiếng Việt. Lưu ý độ dài bài viết không quá 800 chữ (gửi kèm hình nếu có thể).
TTO
Chủ Nhật, 23/11/2008, 12:14 (GMT+7)
Những lời của con:
Ba mẹ ơi, con không còn là đứa trẻ lên 3!
TTO - Ba mẹ có biết mấy hôm nay con buồn và bị sốc nặng lắm không! Tim con như muốn vỡ ra hàng trăm mảnh và suýt nữa con đã làm điều dại dột, bởi con gặp phải một vấn đề lớn nhưng lại bất lực không tìm được cách giải quyết ổn thỏa.
Lúc ấy con rất muốn tìm, rất muốn rủ một người bạn, một người thân quen nào đó đến nhà chơi, để con trút hết tâm sự cho nhẹ lòng. Nhưng con chợt nhớ đến những lời căn dặn kỹ lưỡng hàm chứa cả sự đe dọa của ba mẹ: Con phải hết sức cẩn thận và đề cao cảnh giác, không được tin và cũng không được mời mọc, rủ rê một ai đến nhà, cho dù người đó thân quen cỡ nào với con.
Những lời dặn như: thời buổi này ghê lắm, người tốt có thể thành người xấu và họ có thể làm hại con khi thấy con một mình ở nhà… làm con lúc nào cũng sống trong nỗi sợ hãi, dè dặt, thiếu tự tin, nghi hoặc và mất niềm tin với chính bản thân và với tất cả mọi người xung quanh.
Tại sao con lại được ba mẹ quan tâm, lo lắng và chăm sóc đặc biệt hơn những đứa em khác trong nhà? Cũng dễ hiểu thôi, vì con sinh ra đã là một đứa con khuyết tật, ốm yếu. Con lớn dần trong sự đùm bọc, chở che, ôm ấp của ba mẹ. Tuy con năng động, mạnh mẽ, nhưng mỗi khi làm việc gì mang tính quyết định con lại sợ, không dám tự mình quyết định mà phải chờ hỏi ý kiến ba mẹ, người thân trong nhà. Con thấy càng ngày con càng yếu đuối, thiếu tự tin, thiếu sự chịu đựng và thiếu tính chiến đấu, chống chọi với biến cố, sóng gió của cuộc đời.
Chưa bao giờ ba mẹ và mọi người trong nhà xem con là một người đã trưởng thành thật sự. Trong mắt ba mẹ và mọi người, con vẫn là một đứa trẻ lên 3, chưa “đủ lông đủ cánh” để có thể tự do bay đi một mình, chưa đủ trí khôn để biết nghĩ gần xa và chưa đủ sức để va chạm, chống chọi với cạm bẫy của cuộc đời.
Bao nhiêu lần nói chuyện với ba mẹ và người thân trong nhà là bấy nhiêu lần đều khiến con cảm thấy khó chịu, mặc cảm và hơi thất vọng. Con chỉ bị khuyết tật về thể xác thôi chứ đâu có bị khuyết tật về não, tại sao con không được khuyến khích, động viên tự chịu trách nhiệm về bản thân, về những suy nghĩ và quyết định, cũng như được làm những điều theo suy nghĩ của mình?... Vì thương yêu, che chở, bảo vệ con mà ba mẹ vô tình biến con trở thành con người lúc nào cũng mặc cảm, thiếu tính quyết đoán, sợ khó khăn và chờ người khác suy nghĩ và quyết định giùm mọi việc cho mình...
Ba mẹ ơi, con hiểu tình yêu thương của ba mẹ dành cho con là vô bờ bến, nhưng con đã lớn rồi, con ý thức được việc nào nên làm và việc nào không nên làm. Hãy cho con có cơ hội được tự lập, được trưởng thành và lớn lên trong suy nghĩ, quyết định và bằng những bài học kinh nghiệm quý giá từ những thất bại, vấp ngã của bản thân.
K.N.
Mời bạn viết Những lời của con
Cha mẹ cho chúng ta một cuộc đời, cho chúng ta những bệ phóng để vươn đến trời cao... Cha mẹ cũng luôn là bờ vai yên bình nhất để chúng ta dựa vào những khi thất bại, những khi mệt mỏi trong dòng đời đua chen...
Mỗi ngày trôi qua đều có thể là món quà dâng tặng cha mẹ nếu chúng ta biết cách báo đáp chữ hiếu, thể hiện tình cảm của mình.
Tuổi Trẻ Online mong sẽ là nhịp cầu bắc tấm lòng của những người con đến cha mẹ thông qua nội dung Những lời của con trong chuyên mục Nếp nhà. Hãy gửi cho chúng tôi những câu chuyện, những kỷ niệm, những điều xúc động về cha mẹ mà bạn muốn gửi tặng đấng sinh thành - những người đã cho bạn vóc hình hôm nay. Đó cũng có thể là những tâm tư mà bạn khó có thể nói trực tiếp bằng lời...
Bài viết xin gửi về tto@tuoitre.com.vn hoặc tinhyeuloisong@tuoitre.net.vn với tiêu đề: Những lời của con. Xin vui lòng sử dụng font chữ có dấu tiếng Việt. Lưu ý độ dài bài viết không quá 800 chữ (gửi kèm hình nếu có thể).
TTO
Chủ Nhật, 23 tháng 11, 2008
Video: Người đàn ông đánh mẹ
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=288805&ChannelID=3
Thứ Năm, 20/11/2008, 10:38 (GMT+7)
Video: Người đàn ông đánh mẹ
Lại thêm một vụ bạo hành gia đình được ghi nhận. Những hình ảnh sau đây đã được gửi đến cho VTV từ 1 trang web được ghi vào ngày 10-11. Đây thực sự là những hình ảnh gây sốc dư luận.
Theo lời một nhân chứng sống trong khu vực thì người đàn ông tên là Diệu, bà cụ bị đánh là mẹ ruột của ông ta. Một tuần nay, sau khi biết mình bị quay cảnh ngược đãi người cao tuổi, người đàn ông này đã liên tục đe doạ các nhà hàng xóm. Theo lời của những nhân chứng, bà cụ đã hơn 70 tuổi, sức khoẻ kém.
Các nhân chứng cũng đã cung cấp địa chỉ ngôi nhà của người đàn ông nằm trong khu vực từ số nhà 109 tới số nhà 113 đường Lê Lai, quận Gò Vấp - Thành phố Hồ Chí Minh. Rất mong các cơ quan chức năng vào cuộc để chấm dứt tình trạng bạo hành người cao tuổi - hành vi mà cả xã hội đang lên án và mong muốn loại bỏ.
Mời Quý độc giả theo dõi Video:
Video clip: Một vụ bạo hành gây sốc
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=289096&ChannelID=3
Thứ Bảy, 22/11/2008, 08:20 (GMT+7)
Vụ con ngược đãi mẹ:
Kiểm tra và xử lý nghiêm những hành vi vi phạm
TT (TP.HCM) - Sau khi có thông tin liên quan đến vụ việc cụ Lê Thị Thúy, 85 tuổi, ở P.3, Q.Gò Vấp bị con trai ngược đãi (Tuổi Trẻ ngày 21-11), ngày 21-11, Chủ tịch UBND TP.HCM Lê Hoàng Quân đã giao chủ tịch UBND Q.Gò Vấp chỉ đạo kiểm tra vụ việc, xử lý nghiêm (nếu có) các hành vi vi phạm pháp luật và đạo đức xã hội. Đồng thời UBND Q.Gò Vấp phối hợp với Sở Lao động - thương binh và xã hội bàn biện pháp chăm sóc cho cụ Lê Thị Thúy.
Q.T.
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=288953&ChannelID=3
Thứ Sáu, 21/11/2008, 07:40 (GMT+7)
Vụ con ngược đãi mẹ: địa phương đang tìm hiểu
Cụ Thúy, 85 tuổi, đang trả lời một cán bộ công an Q.Gò Vấp về vụ việc - Ảnh: Võ Hương
TT - Hình ảnh người đàn ông giơ cao cánh tay, tiếp theo sau là cảnh người mẹ ngã xuống và phải tự gượng đứng dậy làm đau lòng hàng triệu người khi xem đoạn băng ghi hình được phát lại trên sóng VTV1 tối 19-11. PV Tuổi Trẻ đã tiếp cận với chính quyền địa phương và những người trong cuộc để tìm hiểu sự việc…
Trước đó, từ trang web blog.com.vn, mục Tin tức và sự kiện đã phát một đoạn băng video clip “con ruột đánh đập hành hạ mẹ già dã man”. 19g30 ngày 19-11 trong chương trình thời sự của Đài truyền hình VN, VTV1 đã phát lại đoạn phim này.
“Con tôi rất thương tôi…”(?)
Ngày 20-11, chúng tôi đến ngôi nhà 1A Lê Lai (phường 3, Gò Vấp, TP.HCM) là nơi được một tác giả ẩn danh quay phim sự kiện. Người mẹ trong phim là cụ Lê Thị Thúy (85 tuổi, thường trú xã Hành Trung, huyện Nghĩa Hành, tỉnh Quảng Ngãi) một mực nói rằng: “Con trai tôi rất thương tôi. Nhiều lúc tôi ăn không được, con tôi sợ tôi bị bệnh nên có khuyên tôi cố gắng ăn không ít thì nhiều, chứ không bao giờ đánh đập, hành hạ tôi. Cách đây mấy hôm do tôi yếu, đi lại chống gậy từ nhà ra cửa lạng quạng muốn té nên con tôi có chạy đến đỡ tôi, dìu tôi lại giường nằm, la tôi đừng có đi lại nhiều. Khi thấy con trai giặt đồ cho tôi, tôi có rầy sao không để con dâu giặt, nó nói đồ của mẹ con giặt cũng được đâu phải cần đến vợ con”. Tuy không than phiền gì với chúng tôi về con trai cũng như con dâu nhưng cụ vẫn tâm sự “tôi buồn lắm!”.
Theo lời kể của cụ Thúy, cụ được con trai Nguyễn Phúc Diệu (53 tuổi) về quê đón vào ở chung từ đầu năm 2008. Cụ có hai con trai, người con lớn đã hi sinh. Ông Diệu có bảy người con (với hai người vợ trước) và gửi cho cụ nuôi nấng, chăm sóc nhiều năm. Nay các cháu đều có gia đình ra riêng, cụ chỉ còn một mình nên về chung sống với vợ chồng con trai.
Bà Nguyễn Thị Bích Duyên, người vợ hiện nay của ông Diệu, cho biết ông Diệu đi Hà Nội từ ngày 19-11 hiện chưa về. Bà Duyên cho rằng do mẹ già yếu, ăn uống khó khăn, tiểu tiện lung tung nên đôi khi ông Diệu có lớn tiếng với mẹ chứ không đánh đập mẹ. Việc gia đình bị công an phường lập biên bản về việc ngược đãi mẹ cách đây hai tuần (7-11) là do bà Duyên có nói lớn tiếng với cụ Thúy chứ không ai đánh đập cụ. Bà Duyên khẳng định: “Sự việc mới bị ghi hình là do bà cụ đi lại cầm cây gậy có hai đầu nhựa trơn, tự trượt té, ông Diệu chỉ định đưa tay ra đỡ cụ thôi”.
Chính quyền đã gặp gỡ gia đình
Trao đổi với chúng tôi, phó chủ tịch UBND phường 3 Nguyễn Thị Bạch Yến cho biết ngày 19-11 UBND phường có nhận được thông tin từ một cơ quan truyền thông về việc này. Tối cùng ngày, chính quyền địa phương đã đến làm việc với gia đình ông Nguyễn Phúc Diệu. Tuy nhiên, ông Nguyễn Phúc Diệu đã đi khỏi địa phương vào lúc 15g ngày 19-11.
Riêng sự việc hôm 7-11 thì ghi nhận của tổ dân phố cho thấy chỉ là lớn tiếng qua lại với nhau, không có gây gổ làm mất trật tự. Trong ngày 20-11, phường đang củng cố hồ sơ để có biện pháp xử lý thích đáng hành vi ngược đãi mẹ đẻ. Chiều 20-11, đội trật tự xã hội Công an quận Gò Vấp cũng đã đến gia đình ông Diệu để điều tra tìm hiểu về vụ việc trên.
Theo cam kết từ gia đình ông Diệu, các cháu nội đã thống nhất đưa bà nội về nhà một người cháu ở xã Phạm Văn Hai (huyện Bình Chánh) để chăm sóc, phụng dưỡng. Cam kết nêu rõ các cháu cùng chung trách nhiệm hỗ trợ vật chất, không ngược đãi bà. Cụ Thúy cũng đồng ý về ở với người cháu này.
VÕ HƯƠNG
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=289235&ChannelID=6
Chủ Nhật, 23/11/2008, 08:01 (GMT+7)
"Người con ngược đãi mẹ" vẫn chưa trình diện cơ quan chức năng
TT - Chiều 22-11, Công an quận Gò Vấp cho biết đã gửi giấy mời ông Nguyễn Phúc Diệu (con của bà Lê Thị Thúy) tới cơ quan điều tra để làm rõ vụ việc. Theo lời người nhà ông Diệu, họ đã điện thoại thông báo cho ông Diệu sự việc trên nhưng ông nói đang sắp xếp công việc, 1-2 ngày nữa sẽ về.
Cùng ngày, ông Hoàng Công Thái - cục trưởng Cục Thương binh - liệt sĩ, Bộ Lao động - thương binh và xã hội (LĐ-TB&XH) - cho biết sau khi các phương tiện thông tin truyền thông đưa tin vụ con ngược đãi mẹ ở Q.Gò Vấp, TP.HCM, ngày 21-11 cục đã có văn bản yêu cầu Sở LĐ-TB&XH TP.HCM tiến hành kiểm tra, xác minh và báo cáo về bộ trước ngày 25-11.
Trong khi đó, phòng bảo trợ xã hội Sở LĐ-TB&XH TP cho biết dự kiến ngày 24-11, phòng sẽ đến thăm bà Lê Thị Thúy (85 tuổi, đang ở H.Củ Chi) và có kế hoạch chăm sóc bà. Phòng bảo trợ xã hội sẽ liên hệ Sở LĐ-TB&XH tỉnh Quảng Ngãi để chuyển tiền trợ cấp cho người cao tuổi cho bà Thúy vào TP.HCM (150.000đ/tháng). Trong trường hợp bà Thúy không đồng ý ở lại gia đình của con cháu, phòng sẽ đưa bà Thúy vào trung tâm của sở để nuôi dưỡng.
T.CƯỜNG - P.M.ĐỨC
>> Địa phương đang tìm hiểu
>> Kiểm tra và xử lý nghiêm những hành vi vi phạm
>> Giật mình nghĩ lại mẹ cha
>> Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc...
>> Video: Người đàn ông đánh mẹ
>> Biết bao người cần có mẹ để yêu thương
Thứ Năm, 20/11/2008, 10:38 (GMT+7)
Video: Người đàn ông đánh mẹ
Lại thêm một vụ bạo hành gia đình được ghi nhận. Những hình ảnh sau đây đã được gửi đến cho VTV từ 1 trang web được ghi vào ngày 10-11. Đây thực sự là những hình ảnh gây sốc dư luận.
Theo lời một nhân chứng sống trong khu vực thì người đàn ông tên là Diệu, bà cụ bị đánh là mẹ ruột của ông ta. Một tuần nay, sau khi biết mình bị quay cảnh ngược đãi người cao tuổi, người đàn ông này đã liên tục đe doạ các nhà hàng xóm. Theo lời của những nhân chứng, bà cụ đã hơn 70 tuổi, sức khoẻ kém.
Các nhân chứng cũng đã cung cấp địa chỉ ngôi nhà của người đàn ông nằm trong khu vực từ số nhà 109 tới số nhà 113 đường Lê Lai, quận Gò Vấp - Thành phố Hồ Chí Minh. Rất mong các cơ quan chức năng vào cuộc để chấm dứt tình trạng bạo hành người cao tuổi - hành vi mà cả xã hội đang lên án và mong muốn loại bỏ.
Mời Quý độc giả theo dõi Video:
Video clip: Một vụ bạo hành gây sốc
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=289096&ChannelID=3
Thứ Bảy, 22/11/2008, 08:20 (GMT+7)
Vụ con ngược đãi mẹ:
Kiểm tra và xử lý nghiêm những hành vi vi phạm
TT (TP.HCM) - Sau khi có thông tin liên quan đến vụ việc cụ Lê Thị Thúy, 85 tuổi, ở P.3, Q.Gò Vấp bị con trai ngược đãi (Tuổi Trẻ ngày 21-11), ngày 21-11, Chủ tịch UBND TP.HCM Lê Hoàng Quân đã giao chủ tịch UBND Q.Gò Vấp chỉ đạo kiểm tra vụ việc, xử lý nghiêm (nếu có) các hành vi vi phạm pháp luật và đạo đức xã hội. Đồng thời UBND Q.Gò Vấp phối hợp với Sở Lao động - thương binh và xã hội bàn biện pháp chăm sóc cho cụ Lê Thị Thúy.
Q.T.
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=288953&ChannelID=3
Thứ Sáu, 21/11/2008, 07:40 (GMT+7)
Vụ con ngược đãi mẹ: địa phương đang tìm hiểu
Cụ Thúy, 85 tuổi, đang trả lời một cán bộ công an Q.Gò Vấp về vụ việc - Ảnh: Võ Hương
TT - Hình ảnh người đàn ông giơ cao cánh tay, tiếp theo sau là cảnh người mẹ ngã xuống và phải tự gượng đứng dậy làm đau lòng hàng triệu người khi xem đoạn băng ghi hình được phát lại trên sóng VTV1 tối 19-11. PV Tuổi Trẻ đã tiếp cận với chính quyền địa phương và những người trong cuộc để tìm hiểu sự việc…
Trước đó, từ trang web blog.com.vn, mục Tin tức và sự kiện đã phát một đoạn băng video clip “con ruột đánh đập hành hạ mẹ già dã man”. 19g30 ngày 19-11 trong chương trình thời sự của Đài truyền hình VN, VTV1 đã phát lại đoạn phim này.
“Con tôi rất thương tôi…”(?)
Ngày 20-11, chúng tôi đến ngôi nhà 1A Lê Lai (phường 3, Gò Vấp, TP.HCM) là nơi được một tác giả ẩn danh quay phim sự kiện. Người mẹ trong phim là cụ Lê Thị Thúy (85 tuổi, thường trú xã Hành Trung, huyện Nghĩa Hành, tỉnh Quảng Ngãi) một mực nói rằng: “Con trai tôi rất thương tôi. Nhiều lúc tôi ăn không được, con tôi sợ tôi bị bệnh nên có khuyên tôi cố gắng ăn không ít thì nhiều, chứ không bao giờ đánh đập, hành hạ tôi. Cách đây mấy hôm do tôi yếu, đi lại chống gậy từ nhà ra cửa lạng quạng muốn té nên con tôi có chạy đến đỡ tôi, dìu tôi lại giường nằm, la tôi đừng có đi lại nhiều. Khi thấy con trai giặt đồ cho tôi, tôi có rầy sao không để con dâu giặt, nó nói đồ của mẹ con giặt cũng được đâu phải cần đến vợ con”. Tuy không than phiền gì với chúng tôi về con trai cũng như con dâu nhưng cụ vẫn tâm sự “tôi buồn lắm!”.
Theo lời kể của cụ Thúy, cụ được con trai Nguyễn Phúc Diệu (53 tuổi) về quê đón vào ở chung từ đầu năm 2008. Cụ có hai con trai, người con lớn đã hi sinh. Ông Diệu có bảy người con (với hai người vợ trước) và gửi cho cụ nuôi nấng, chăm sóc nhiều năm. Nay các cháu đều có gia đình ra riêng, cụ chỉ còn một mình nên về chung sống với vợ chồng con trai.
Bà Nguyễn Thị Bích Duyên, người vợ hiện nay của ông Diệu, cho biết ông Diệu đi Hà Nội từ ngày 19-11 hiện chưa về. Bà Duyên cho rằng do mẹ già yếu, ăn uống khó khăn, tiểu tiện lung tung nên đôi khi ông Diệu có lớn tiếng với mẹ chứ không đánh đập mẹ. Việc gia đình bị công an phường lập biên bản về việc ngược đãi mẹ cách đây hai tuần (7-11) là do bà Duyên có nói lớn tiếng với cụ Thúy chứ không ai đánh đập cụ. Bà Duyên khẳng định: “Sự việc mới bị ghi hình là do bà cụ đi lại cầm cây gậy có hai đầu nhựa trơn, tự trượt té, ông Diệu chỉ định đưa tay ra đỡ cụ thôi”.
Chính quyền đã gặp gỡ gia đình
Trao đổi với chúng tôi, phó chủ tịch UBND phường 3 Nguyễn Thị Bạch Yến cho biết ngày 19-11 UBND phường có nhận được thông tin từ một cơ quan truyền thông về việc này. Tối cùng ngày, chính quyền địa phương đã đến làm việc với gia đình ông Nguyễn Phúc Diệu. Tuy nhiên, ông Nguyễn Phúc Diệu đã đi khỏi địa phương vào lúc 15g ngày 19-11.
Riêng sự việc hôm 7-11 thì ghi nhận của tổ dân phố cho thấy chỉ là lớn tiếng qua lại với nhau, không có gây gổ làm mất trật tự. Trong ngày 20-11, phường đang củng cố hồ sơ để có biện pháp xử lý thích đáng hành vi ngược đãi mẹ đẻ. Chiều 20-11, đội trật tự xã hội Công an quận Gò Vấp cũng đã đến gia đình ông Diệu để điều tra tìm hiểu về vụ việc trên.
Theo cam kết từ gia đình ông Diệu, các cháu nội đã thống nhất đưa bà nội về nhà một người cháu ở xã Phạm Văn Hai (huyện Bình Chánh) để chăm sóc, phụng dưỡng. Cam kết nêu rõ các cháu cùng chung trách nhiệm hỗ trợ vật chất, không ngược đãi bà. Cụ Thúy cũng đồng ý về ở với người cháu này.
VÕ HƯƠNG
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=289235&ChannelID=6
Chủ Nhật, 23/11/2008, 08:01 (GMT+7)
"Người con ngược đãi mẹ" vẫn chưa trình diện cơ quan chức năng
TT - Chiều 22-11, Công an quận Gò Vấp cho biết đã gửi giấy mời ông Nguyễn Phúc Diệu (con của bà Lê Thị Thúy) tới cơ quan điều tra để làm rõ vụ việc. Theo lời người nhà ông Diệu, họ đã điện thoại thông báo cho ông Diệu sự việc trên nhưng ông nói đang sắp xếp công việc, 1-2 ngày nữa sẽ về.
Cùng ngày, ông Hoàng Công Thái - cục trưởng Cục Thương binh - liệt sĩ, Bộ Lao động - thương binh và xã hội (LĐ-TB&XH) - cho biết sau khi các phương tiện thông tin truyền thông đưa tin vụ con ngược đãi mẹ ở Q.Gò Vấp, TP.HCM, ngày 21-11 cục đã có văn bản yêu cầu Sở LĐ-TB&XH TP.HCM tiến hành kiểm tra, xác minh và báo cáo về bộ trước ngày 25-11.
Trong khi đó, phòng bảo trợ xã hội Sở LĐ-TB&XH TP cho biết dự kiến ngày 24-11, phòng sẽ đến thăm bà Lê Thị Thúy (85 tuổi, đang ở H.Củ Chi) và có kế hoạch chăm sóc bà. Phòng bảo trợ xã hội sẽ liên hệ Sở LĐ-TB&XH tỉnh Quảng Ngãi để chuyển tiền trợ cấp cho người cao tuổi cho bà Thúy vào TP.HCM (150.000đ/tháng). Trong trường hợp bà Thúy không đồng ý ở lại gia đình của con cháu, phòng sẽ đưa bà Thúy vào trung tâm của sở để nuôi dưỡng.
T.CƯỜNG - P.M.ĐỨC
>> Địa phương đang tìm hiểu
>> Kiểm tra và xử lý nghiêm những hành vi vi phạm
>> Giật mình nghĩ lại mẹ cha
>> Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc...
>> Video: Người đàn ông đánh mẹ
>> Biết bao người cần có mẹ để yêu thương
Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc...
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=289194&ChannelID=194
Chủ Nhật, 23/11/2008, 04:02 (GMT+7)
Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc...
TT - Một bài viết xúc động về mẹ và góc ảnh của nhiều người mẹ trong những ngày dư luận đang bàng hoàng sau cú đánh của một đứa con với người mẹ già của mình…
* Video: Người đàn ông đánh mẹ
* Biết bao người cần có mẹ để yêu thương
"Ba lần tiễn con đi, hai lần khóc thầm lặng lẽ
Các anh không về mình mẹ lặng im"
(thơ Tạ Hữu Yên)
(Mẹ Lê Thị Cụt, 81 tuổi, thăm con là liệt sĩ Nguyễn Văn Đây ở nghĩa trang liệt sĩ TP.HCM vào ngày Tết Mậu Tý) - Ảnh: N.C.T
“Đôi tay cảm nhận nhịp con thở
Những đêm con sốt cao
Đôi tay lạnh mát đặt lên đầu
Cho con bớt ốm”
(thơ Nguyễn Phan Quế Mai)
(Một người mẹ đang vỗ về đứa con bị bệnh... Ảnh chụp tại phòng cách ly Bệnh viện Nhi Đồng 1) - Ảnh: N.C.T.
Trên đời này, ai cũng được sinh ra bởi một người mẹ. Có thể chúng ta rất không bình đẳng với nhau bởi tiền bạc, địa vị, học vấn, thậm chí cả màu da, nhưng may sao mọi người đều có chút bình đẳng này: có một người mẹ. Không phải ngẫu nhiên mà nhân loại đều bắt đầu bằng M để gọi người mẹ. Vì âm M ấy là tiếng gọi đầu lòng ngọt ngào, dịu dàng, trìu mến và gần gũi nhất, như mẹ đối với con vậy.
“Nếu có đi vòng quả đất tròn
Người mong con mỏi mòn chắc không ai ngoài mẹ
Cái vòng tay mở ra từ tấm bé
Cứ rộng dần theo con trẻ lớn lên...”
(thơ Thanh Nguyên)
(Ảnh chụp tại Bệnh viện Từ Dũ, một người mẹ đang ấp ủ đứa con sinh thiếu tháng bằng phương pháp kangaroo) - Ảnh: T.T.D.
Sau khi video clip về một bà cụ bị đứa con trai già tát tai phát lần thứ hai trên nhà đài, tôi chuyển sang kênh khác. Điều ấy liệu có thật không, tôi chưa rõ, nhưng nó làm tôi bàng hoàng đến mức muốn nhìn thấy hình ảnh gì đó tương phản một chút cho đỡ sốc, cho nguôi ngoai nỗi xót xa trong lòng, vì tôi cũng là một người mẹ.
Tình cờ, trong khi lang thang tìm những hình ảnh khả dĩ an ủi, tôi nhìn thấy cảnh một con voi xiếc trở dạ trên kênh Discovery.Trong cơn thúc đẻ, con voi cái vẫn đứng với một chân bị xích và nó liên tục xoay trở, lắc mình cùng những tiếng kêu rên đau đớn… Vậy rồi một cái bọc lớn tướng từ từ rơi ra, tiếp theo là xối xả máu. Ngay tắp lự, mẹ voi rà cái vòi lăng xăng của mình xuống chú voi con đang ngọ nguậy trong bọc, giữa lúc máu sản vẫn tuôn từng đợt…
Tình mẫu tử hiện ra sống động và thiêng liêng, nó không khác với bất kỳ hình ảnh mẹ con nào, vì cùng một ngôn ngữ của tình yêu thương, sự hi sinh và tận tụy dâng hiến của mẹ dành cho con. Tôi đã khóc...
Rất hay quan sát cảnh sinh đẻ và nuôi con của muông thú, tôi thường liên tưởng đến thời sơ sinh của con người. Không có giống loài nào yếu ớt như con người. Việc đó nói lên điều gì? Nó nói rằng để một con người được lớn lên một cách bình thường thì người mẹ phải mất bao nhiêu máu thịt, công phu và nỗi niềm. Không tính xuể. Cũng chính vì vậy mà người mẹ kỳ vọng ở con mình nhiều nhất: sự thành đạt, hạnh phúc của con và chữ hiếu.
Tại sao người mẹ hay xếp chữ hiếu sau cùng chứ không ở vị trí số một? Đơn giản vì nước mắt chảy xuôi, người mẹ nào cũng nằm lòng phương ngôn ấy cũng chỉ mong con có ăn có mặc, có của có tiền và có hạnh phúc. Mọi thứ ấy con phải khác mình, chúng phải được đổi đời. Còn chữ hiếu cho riêng mình có cũng được, không có mẹ cũng chẳng màng... Như Thanh Nguyên đã viết: Mẹ - có nghĩa là mãi mãi. Là cho đi không đòi lại bao giờ...
Ai cũng được sinh ra bởi một người mẹ, vì vậy mà rồi ai cũng sẽ có một người mẹ già trong tâm tưởng của mình. Cũng như chúng ta rồi sẽ già và chúng ta sẽ là một “vấn đề” trong chữ hiếu của con mình. Mà chữ hiếu bây giờ có vẻ khác xưa. Nghĩa là người ta không cần từ quan để về vườn trông nom cha mẹ già, người ta cũng không thể sống cuộc sống tứ đại đồng đường sum họp, và có khi người ta chỉ có thể thăm nom cha mẹ của mình bằng điện thoại, email hay những phong bì hằng tháng cho nhà dưỡng lão...
Cuộc sống hiện đại đã dắt chúng ta đi xa nguồn cội rất nhiều. Dù vậy chữ hiếu muôn đời cũng không thể khác đi đến mức khiến một người con có thể vung tay tát và thét vào mặt mẹ: “Bà chết đi cho tôi nhờ!”. Nếu quả tình trên đời này đã có một người mẹ nghe được câu nói tàn nhẫn ấy thốt ra từ miệng con, tôi nghĩ ngay từ giây phút đó người mẹ đã “chết” rồi, vì trái tim mẹ đã tan nát...
"Mẹ ta không có yếm đào
Nón mê thay nón quai thao đội đầu
Rối ren tay bí tay bầu
Váy nhuộm bùn áo nhuộm
nâu bốn mùa..."
(thơ Nguyễn Duy)
(Một người mẹ đang mưu sinh ở xã Tân Thạnh, huyện Long Hồ, tỉnh Vĩnh Long) - Ảnh: GIA TIẾN
“Mẹ!
Có nghĩa là duy nhất
Một bầu trời
Một mặt đất
Một vầng trăng
Mẹ không sống đủ trăm năm
Nhưng đã cho con dư dả nụ cười và tiếng hát...”
(thơ Thanh Nguyên)
(Nụ cười của hai mẹ con người phụ nữ bán chuối dạo bên đường) - Ảnh: N.C.T.
Rồi chúng ta sẽ tiễn mẹ mình một lần trong đời. Một chuyến đi xa không có ngày trở lại. Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa, má tôi đã ra người thiên cổ năm năm nay rồi... Ai rồi cũng sẽ đến lúc cay đắng ngậm ngùi như tôi khi chiều xuống, đêm về hay giữa khuya giật mình thảng thốt nhận ra mình không còn má để được hầu cơm, hầu chuyện nữa. Không gì bù đắp nổi khoảng trống này. Vì vậy ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc, bởi có thể không bao lâu nữa, dù ta có muốn được mẹ la mắng cũng không được nữa rồi.
DẠ NGÂN
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=289302&ChannelID=194
Chủ Nhật, 23/11/2008, 15:48 (GMT+7)
"Ước mơ được một lần nhìn thấy mẹ"...
"Nếu có đi một vòng quả đất tròn
Người mong con mỏi mòn
Chắc không ai ngoài mẹ"
TTO - Đã bao nhiêu độc giả thấy khóe mắt mình cay cay khi đọc bài viết Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc... (tác giả Dạ Ngân) như bạn leetrunk@, bạn Lê Ngọc Tân... trong những chia sẻ gửi về cho chúng tôi sáng nay (23-11)?...
Ngày ngày, khi thực hiện chuyên mục Những lời của con trên Tuổi Trẻ Online, chúng tôi nghe lòng mình run lên theo từng câu chuyện thiết tha, những kỷ niệm ngọt ngào, đầy xúc động của bạn đọc gửi về dành tặng cho đấng sinh thành. Và cả những cảm xúc, cả nước mắt khi đọc những yêu thương gói ghém thành lời mà những bà mẹ, những ông bố gửi về tặng cho núm ruột của mình trong chuyên mục Viết cho thiên thần của tôi (TTO).
Hẳn đó không phải là đồng cảm của riêng chúng tôi - những người biên tập các chuyên mục này - mà là đồng cảm của tất cả những ai có cha có mẹ, những ai có hạnh phúc làm cha làm mẹ và cả những người không may mắn biết cha mẹ mình là ai từ lúc sinh ra...
Vậy mà hôm nay, không ít người nghe tim mình nghẹn lại bởi biết rằng ở gần họ có một người con đánh mẹ. Và rằng trong những người bật khóc khi đọc câu chuyện ấy có nhiều người đã không còn mẹ để sớm chiều phụng dưỡng, thương yêu...
Chúng tôi xin trích đăng những ý kiến bạn đọc đã gửi về qua bài viết Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc... như một lời chia sẻ về chữ hiếu kính với mẹ cha...
* Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn…
Xin mượn một câu trong bài thơ Mẹ của Đỗ Trung Quân để đặt tựa cho bài viết này như một lời chia sẻ với những ai còn mẹ ở trên đời… Hẳn nhiều người trong những ngày qua đã đau, đã giận bởi hành vi đánh mẹ của một người con mà Đài Truyền hình VN phát trên VTV1.
Tôi thấy xót xa về hành vi bạo hành mà kẻ thủ ác lại chính là người con, còn nạn nhân là… mẹ ruột!
Cách đây không lâu tôi đọc được bài thơ Mẹ của Đỗ Trung Quân và tôi đã khóc - nước mắt thật của một người con trai còn có mẹ. Tôi nhớ đó là dịp Vu lan - mùa để những người con nhớ về ơn cù lao dưỡng dục của cha mẹ. Khóc vì tôi thấy thẹn khi mình đã để buồn lên mắt mẹ nhiều. Tôi chưa là đứa con ngoan dù tôi không phải là người ương bướng, ngỗ nghịch và… đánh mẹ. Tôi không ngoan bởi vì tôi đã để mẹ buồn vì nhớ tôi (tôi đang xa mẹ) và vì lo mỗi khi tôi ốm đau nơi xứ người.
Lớn lên trong một gia đình nghèo, nhà chỉ hai mẹ con nên hơn ai hết tôi hiểu tấm lòng của một người mẹ cao dày đến ngần nào. Tình mẹ mà tôi cảm nhận được giống như bài thơ Ngày xưa có mẹ của Thanh Nguyên:
“Khi con biết đòi ăn
Mẹ là người mớm cho con muỗng cháo
Khi con biết đòi ngủ bằng tiết tấu
Mẹ là người thức hát ru con
Bầu trời trong mắt con ngày một xanh hơn
Là khi tóc mẹ ngày thêm sợi bạc
Mẹ đã thành hiển nhiên như trời đất
Như cuộc đời - không thể thiếu trong con
Nếu có đi một vòng quả đất tròn
Người mong con mỏi mòn
Chắc không ai ngoài mẹ
Cái vòng tay mở ra từ tấm bé
Cứ rộng dần theo con trẻ lớn lên
Mẹ là người đặt cho con cái tên riêng
Trước cả khi con biết bật nên tiếng mẹ"…
Hành trình của một người mẹ dành cho con là hành trình của tình thương và lòng bao dung không thể nghĩ bàn. Đó là câu chuyện về những người mẹ bán vé số nuôi con ăn học. Họ không ngại khó, ngại khổ chỉ mong con cái thành đạt. Rồi có những bà mẹ thương con mà dù con ghẻ chốc khắp thân nhưng mẹ vẫn ẵm bồng…
Có câu chuyện mà tôi từng được nghe kể về lòng hiếu thuận. Một người con bất hiếu định mang mẹ vào rừng bỏ vì thấy mẹ già yếu, vô tích sự. Trước khi ông đi, đứa con nhắn: “Bố đem nội vô rừng nhớ mang xe về để mai mốt bố già con cũng… chở bố vô rừng bỏ”. Thế là ông thức tỉnh.
Câu chuyện có ngụ ý nhắc người đời, những ai còn mẹ, phải hết lòng thương kính mẹ. Những đứa con sẽ nhìn vào cách cha mẹ đã đối xử với ông bà để học hỏi và thực hành theo. Do vậy, phàm là người có hiếu tất nhiên sẽ là thầy giáo dạy con cái của mình hiếu hạnh. Mà con cái hiếu hạnh là hiếu hạnh cho mình. Nghĩ như thế để thấy rằng ta hiếu với mẹ, với ba còn là để hiếu cho ta.
Nhân đây tôi cũng xin chia sẻ với những ai đang còn mẹ hãy trân quý hạnh phúc mình đang có. Hiếu chính là việc làm tạo nên cái đức của con người bởi mẹ là người đã cho ta nên vóc nên hình, truyền cho ta bài học đầu tiên về tình thương và những sự hiểu biết cơ bản. Người ta mang ơn lớn như mẹ mà còn không nhớ, còn ngược đãi thì thử hỏi ta còn có thể thương ai, còn xứng đáng là con người?
Để kết lại bài này, mời bạn hãy đọc cùng tôi đoạn thơ trong bài thơ Mẹ của Đỗ Trung Quân:
“Con sẽ không đợi một ngày kia
Có người cài cho con lên áo một bông hồng
Mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ..."
Hãy sung sướng khi ta còn có mẹ…
ĐÌNH LONG
* Mẹ mãi trong tôi
Vừa nhìn vào tiêu đề bài viết này, lòng tôi chợt thổn thức. Nó làm tôi nhớ lại cách đây vài tháng tôi cũng có viết câu tiêu đề "Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc..!" trong một entry của blog tôi. Cảm giác ấy tạo cho tôi một nỗi niềm khó tả.
Sau khi đọc bài viết này đôi mắt tôi cay rát, tôi đã bật khóc... Tôi rất bàng hoàng khi đọc được tin về "cú đánh của một đứa con". Và tôi lại càng xúc động hơn khi đọc bài viết này. Tâm trạng của người viết bài này sao giống tôi...
Tính đến giờ này mẹ tôi cũng đã đi chuyến đi vĩnh cửu được hai năm ba tháng rồi. Tôi biết rằng ai cũng sẽ có lần tiễn mẹ đi "chuyến đi cuối cùng" này. Nhưng mẹ tôi đã đi vội vì căn bệnh u thư khắc nghiệt ấy, không cho mẹ nán lại trên cõi đời này giây phút nào hết. Và kể từ đó tôi như con chim non bơ vơ giữa bầu trời đêm, như chiếc thuyền nan trôi giữa dòng đại dương, song tôi biết rằng mẹ mãi trong tôi...
leetrunk@
* Thèm lắm một tiếng mẹ...
Năm tôi 20 tuổi mẹ đã ra đi mãi mãi. Mẹ nằm đó, im lìm... như một chiếc lá vàng vừa rời cành. Mẹ ra đi nhẹ nhàng như dòng sông đã trở về nguồn. 20 tuổi, tôi mất mẹ, tôi khóc như một đứa trẻ lên ba.
Giờ đây, tôi đã là một chàng thanh niên 30 tuổi nhưng mỗi đêm về tôi lại bơ vơ, lạc lõng và lại khóc. Khóc vì bỗng giật mình khi đang ngon giấc vì thiếu vắng bóng mẹ. Khóc vì ngày xưa mỗi tiếng ho của tôi đều có mẹ hỏi han, nhưng giờ đây tôi như cố ho thật nhiều để kiềm hãm tiếng khóc của mình. Ngày xưa, tôi luôn ước mơ mình bay thật cao, bay thật xa trong con đường sự nghiệp. Nhưng giờ đây, nếu có ai hỏi rằng ước mơ lớn nhất trong đời của tôi là gì? Tôi chỉ có một ước mơ duy nhất: "Được một lần nhìn thấy mẹ, dù là trong giấc ngủ".
Nhưng mẹ đã mãi mãi xa tôi, xa thật rồi. Để rồi, 30 tuổi tôi vẫn như một đứa trẻ lên ba, vì tôi đã mất mẹ, vì tôi mồ côi... Tôi phải nói như thế nào về sự căm phẫn của mình khi xem toàn bộ hình ảnh, đọan băng ghi hình cảnh người đàn ông đánh mẹ mình kia? Tay tôi buột miệng không kịp, nước mắt đã không ngừng chảy khi những hình ảnh ấy hiển hiện trước mặt tôi.
Tôi buồn cho chính tôi vì khi xưa tôi cũng đã từng làm mẹ buồn, để rồi mãi mãi sự hội hận ấy đứng đeo suốt cuộc đời tôi. Giờ đây, tôi cũng như tác giả bài viết trên đây: vẫn thường thức giấc trong đêm và gọi mẹ, vẫn thường ôm ảnh mẹ hiền mà khóc vì nhớ, vì thương và vì sự hội hận do những sai phạm nhỏ nhoi của tôi gây ra khi mẹ còn sống. Thèm lắm một tiếng la, thèm lắm một tiếng mắng yêu và thèm lắm một lời an ủi, hỏi han khi đau ốm...
NGUYỄN MINH TÚ
* Bài báo đã thức tỉnh tôi
Bài báo đã thức tỉnh tôi. Nhìn những hình ảnh về mẹ, đọc những câu thơ viết về mẹ, trong tôi trào dâng một niềm xúc động vô bờ bến. Xúc động vì hình ảnh về mẹ sao bình dị quá, tình mẫu tử nhìn thấy thiêng liêng quá, chợt nghĩ đến những hành động lúc trước đối xử với mẹ, tôi thật sự hối hận. Trong sự hối hận đó chợt dâng lên một niềm hạnh phúc vì mình vẫn hơn nhiều người khác là còn có mẹ và được nhìn thấy mẹ trên đời này.
Sau khi đọc bài báo này, tôi sẽ về xin lỗi mẹ và sẽ yêu thương mẹ mình hơn. Cảm ơn báo Tuổi Trẻ đã thức tỉnh và đem đến cho tôi những hình ảnh đẹp về mẹ...
LÊ NGỌC TÂN
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=288840&ChannelID=118
Thứ Năm, 20/11/2008, 16:58 (GMT+7)
Biết bao người cần có mẹ để yêu thương
TTO - Tôi vô cùng phẫn uất khi xem xong video clip “đánh mẹ” của VTV. Thật sự đau lòng khi bà cụ lụm cụm chống gậy ngã xuống vì chính bàn tay con ruột của mình, bàn tay của đứa trẻ mà bà phải mang nặng đẻ đau nuôi lớn đến từng tuổi này.
Xin cảm ơn tác giả của đoạn phim, có lẽ tác giả cũng đã nhiều lần đau xót chứng kiến cảnh người mẹ này bị hành hạ. Trong khi có biết bao nhiêu người cần được gọi ai đó là “mẹ”, thế mà những người có mẹ lại không biết quý trọng thương yêu, một cái xước tay còn thấy đau đớn, sao nỡ vung tay buông lời nặng nhẹ với mẹ mình !
Mẹ, dù có lỡ lời hay trách móc, cũng là mẹ của mình, cái chữ “ruột” sao mà chua chát quá. Xin hãy dừng lại đi những ai từng lầm lỡ thẳng tay với đấng sinh thành, những ai vẫn còn ý định xin hãy từ bỏ đi. Vì cha mẹ, chỉ một và mãi mãi.
Võ Thị Ngọc Rạng
Khi xem thước phim trên tôi vô cùng kinh ngạc trước một cảnh tượng trái với đạo lý làm người và thuần phong mỹ tục của người Việt Nam. Tôi đề nghị các cơ quan chức năng sớm vào cuộc để giải phóng kiếp thống khổ của bà cụ trước một người con vô đạo đức, không có lương tâm và bản thân không biết mình sinh từ đâu. Không còn lời nào diễn tả nổi!
PHAM VAN GIUP
Tim tôi như đứng lại vì thấy hành vi của người con đánh mẹ ruột của mình, nhưng buồn hơn là bà lão đã bị đối xử như vậy trong một thời gian dài. Tôi cũng rất mừng là ai đó đã ghi được hình ảnh này chuyển cho Đài truyền hình Việt Nam. Rất mong chính quyền sở tại có biện pháp xử lý đối với người đàn ông đánh mẹ, và kịp khen ngợi đối với nhân chứng đã giúp chúng ta đưa hình ảnh này đến độc giả.
Rất mong người mẹ này được sớm giải phóng, được đưa người vào nhà nuôi dưỡng người già để mẹ có những ngày vui vẻ còn lại của đời mình.
HOANG KHUE
Tôi thấy nhói lòng khi chứng kiến hình ảnh trên VTV1 tối qua. Tại sao? Trong đầu tôi trơ cứng không suy nghĩ được gì với mỗi câu hỏi tại sao? Làm cha mẹ khi sinh con thường mong muốn mình kiếm một đứa con trai không những để nối dõi tông đường mà còn có thể nương tựa về sau khi tuổi xế chiều, vậy mà....
Không biết người đàn ông vô tâm đó có con chưa, đã từng nuôi con nhỏ chưa mà hành động bất hiếu với mẹ mình như thế. Nhân tâm của con người đâu? Đối xử với người già yếu như vậy chỉ có thú vật mới làm chứ con người có tri giác, có suy nghĩ sao làm vậy? Tôi không biết ông ta đã từng đọc hay nghe câu nói : "Công cha như núi thái sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra " chưa? Đạo lý của người Việt Nam ở đâu?
NGUYỄN ĐĂNG HIỀN
Tội lỗi lớn nhất của đời người là tội bất hiếu, xem đoạn phim tôi thật sự thấy đau lòng. Không biết rằng con người đã đang tâm dang tay đánh mẹ ấy có còn được coi là con người nữa hay không.
Không biết có lúc nào ông ta tự đặt câu hỏi cho mình rằng ai đã sinh ra ông ta, nuôi ông ta nên vóc nên hình để bây giờ ông ta đủ can đảm dang tay đánh mẹ. Ông ta có biết rằng nếu mẹ mất đi ông sẽ không còn ai để gọi là mẹ không?
Xem xong đoạn phim, việc đầu tiên tôi làm là gọi điện thoại cho mẹ chỉ để hỏi rằng mẹ đang làm gì, ăn cơm chưa, mẹ có khỏe không? Cơ quan chức năng hãy sớm vào cuộc để xã hội sẽ bớt một kẻ bất nhân bất nghĩa
VÕ THỊ KIM OANH
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=289090&ChannelID=330
Thứ Bảy, 22/11/2008, 08:01 (GMT+7)
Giật mình nghĩ lại mẹ cha
TT - Thương mẹ không phải là một bổn phận. Thương mẹ là một cái gì đó rất tự nhiên, như khát thì uống. Con thì phải có mẹ, phải thương mẹ...
.........................................
Chẳng biết phải gọi đây là cái gì, một sự kiện, một vụ việc hay một cú sốc xung quanh hình ảnh đang được các cơ quan chức năng điều tra làm rõ: một người đàn ông vung tay đánh mẹ ruột được phát trên chương trình thời sự của VTV1 vào tối 19-11.
Nhưng điều mà mọi người thấy rõ nhất nơi trái tim mình là một nỗi đau nhói lòng. Tuy nhiên, dù thế nào thì điều khiến dư luận ray rứt, phẫn nộ là xác đáng, vì với sự chứng kiến của láng giềng, người đàn ông kia và vợ của mình đã nhiều lần tỏ ra hỗn xược với đấng sinh thành.
“Tôi buồn lắm” - đó là lời tâm sự của người mẹ già đã 85 tuổi ấy, mặc dù bà không một lời trách móc con, trái lại còn tỏ ý nói tốt cho con. Ở đây chúng ta có thể thấy một tấm lòng thật bao dung của người mẹ. Và với tấm lòng bao dung đó, một lần nữa chứng minh rằng bà đã từng thương con mình biết bao khi ông lần lượt ly dị hai người vợ, bỏ lại bảy người con thì bà đã lặng thầm nuôi dưỡng. Bây giờ, khi tuổi già xế bóng “như chuối chín cây”, cần một chỗ nương tựa, một nguồn an ủi thì lại...
Có lẽ chúng ta đều mong rằng đó không phải là cú đánh thật. Và nếu là cú đánh thật thì dẫu có mạnh đến mấy chăng nữa cũng không gây đau đớn thể xác bằng sự tổn thương về tinh thần. Và đó sẽ là một sự tổn thương kéo dài nếu như chừng nào chúng ta không thấy ở đấy một sự chân thành phục thiện, chừng nào chúng ta còn thấy những “cú đánh” khác vẫn diễn ra ngoài xã hội hay trong mỗi gia đình.
Thế nhưng, đâu chỉ riêng chuyện ngược đãi mẹ. Cứ ngồi bình tâm kiểm chứng lại mà xem, bây giờ có mấy ai kính cẩn dạ thưa với cha mẹ? Hay lúc nào cũng xẵng giọng như người ngang hàng, thậm chí như kẻ bề trên? Cứ nhìn xung quanh mình mà xem, có mấy người biết thương yêu cha mẹ mình thật sự; thương yêu vô điều kiện, không phải vì bổn phận, như lời thiền sư Thích Nhất Hạnh từng nói: “Thương mẹ không phải là một bổn phận. Thương mẹ là một cái gì đó rất tự nhiên, như khát thì uống. Con thì phải có mẹ, phải thương mẹ”.
Thế nhưng, điều tự nhiên như quy luật của nguồn cội, đạo lý ấy bây giờ nhiều người đã đánh mất. Nếu xét trên bối cảnh đời sống hiện đại, cho dù ở thành thị hay nông thôn thì con người hôm nay mang trong mình rất nhiều áp lực. Những mối quan hệ dù thân tín hay sơ giao cũng đều là những mối quan hệ có điều kiện. Trong quan hệ gia đình cũng hình thành những mối quan hệ có điều kiện như thế.
Có người không phải không biết nghĩ về tình thương cha mẹ, nhưng khi thấy mình cực khổ quá chẳng hạn, liền có ý nghĩ “vì sao ta phải chịu cực thế này?”. Và những hành vi mất kiểm soát có thể bắt đầu từ ý nghĩ đại loại như vậy. Chúng ta cũng thường quên đi một điều, việc tìm kiếm hay có được niềm hạnh phúc phụ thuộc ở những gì đạt được về đạo đức. Và đạo đức không hình thành trên điều kiện cần và đủ, hay phô diễn một thời điểm nào đó, mà nó phải thường xuyên như một trạng thái tốt của tinh thần.
TRẦN NHÃ THỤY
Chủ Nhật, 23/11/2008, 04:02 (GMT+7)
Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc...
TT - Một bài viết xúc động về mẹ và góc ảnh của nhiều người mẹ trong những ngày dư luận đang bàng hoàng sau cú đánh của một đứa con với người mẹ già của mình…
* Video: Người đàn ông đánh mẹ
* Biết bao người cần có mẹ để yêu thương
"Ba lần tiễn con đi, hai lần khóc thầm lặng lẽ
Các anh không về mình mẹ lặng im"
(thơ Tạ Hữu Yên)
(Mẹ Lê Thị Cụt, 81 tuổi, thăm con là liệt sĩ Nguyễn Văn Đây ở nghĩa trang liệt sĩ TP.HCM vào ngày Tết Mậu Tý) - Ảnh: N.C.T
“Đôi tay cảm nhận nhịp con thở
Những đêm con sốt cao
Đôi tay lạnh mát đặt lên đầu
Cho con bớt ốm”
(thơ Nguyễn Phan Quế Mai)
(Một người mẹ đang vỗ về đứa con bị bệnh... Ảnh chụp tại phòng cách ly Bệnh viện Nhi Đồng 1) - Ảnh: N.C.T.
Trên đời này, ai cũng được sinh ra bởi một người mẹ. Có thể chúng ta rất không bình đẳng với nhau bởi tiền bạc, địa vị, học vấn, thậm chí cả màu da, nhưng may sao mọi người đều có chút bình đẳng này: có một người mẹ. Không phải ngẫu nhiên mà nhân loại đều bắt đầu bằng M để gọi người mẹ. Vì âm M ấy là tiếng gọi đầu lòng ngọt ngào, dịu dàng, trìu mến và gần gũi nhất, như mẹ đối với con vậy.
“Nếu có đi vòng quả đất tròn
Người mong con mỏi mòn chắc không ai ngoài mẹ
Cái vòng tay mở ra từ tấm bé
Cứ rộng dần theo con trẻ lớn lên...”
(thơ Thanh Nguyên)
(Ảnh chụp tại Bệnh viện Từ Dũ, một người mẹ đang ấp ủ đứa con sinh thiếu tháng bằng phương pháp kangaroo) - Ảnh: T.T.D.
Sau khi video clip về một bà cụ bị đứa con trai già tát tai phát lần thứ hai trên nhà đài, tôi chuyển sang kênh khác. Điều ấy liệu có thật không, tôi chưa rõ, nhưng nó làm tôi bàng hoàng đến mức muốn nhìn thấy hình ảnh gì đó tương phản một chút cho đỡ sốc, cho nguôi ngoai nỗi xót xa trong lòng, vì tôi cũng là một người mẹ.
Tình cờ, trong khi lang thang tìm những hình ảnh khả dĩ an ủi, tôi nhìn thấy cảnh một con voi xiếc trở dạ trên kênh Discovery.Trong cơn thúc đẻ, con voi cái vẫn đứng với một chân bị xích và nó liên tục xoay trở, lắc mình cùng những tiếng kêu rên đau đớn… Vậy rồi một cái bọc lớn tướng từ từ rơi ra, tiếp theo là xối xả máu. Ngay tắp lự, mẹ voi rà cái vòi lăng xăng của mình xuống chú voi con đang ngọ nguậy trong bọc, giữa lúc máu sản vẫn tuôn từng đợt…
Tình mẫu tử hiện ra sống động và thiêng liêng, nó không khác với bất kỳ hình ảnh mẹ con nào, vì cùng một ngôn ngữ của tình yêu thương, sự hi sinh và tận tụy dâng hiến của mẹ dành cho con. Tôi đã khóc...
Rất hay quan sát cảnh sinh đẻ và nuôi con của muông thú, tôi thường liên tưởng đến thời sơ sinh của con người. Không có giống loài nào yếu ớt như con người. Việc đó nói lên điều gì? Nó nói rằng để một con người được lớn lên một cách bình thường thì người mẹ phải mất bao nhiêu máu thịt, công phu và nỗi niềm. Không tính xuể. Cũng chính vì vậy mà người mẹ kỳ vọng ở con mình nhiều nhất: sự thành đạt, hạnh phúc của con và chữ hiếu.
Tại sao người mẹ hay xếp chữ hiếu sau cùng chứ không ở vị trí số một? Đơn giản vì nước mắt chảy xuôi, người mẹ nào cũng nằm lòng phương ngôn ấy cũng chỉ mong con có ăn có mặc, có của có tiền và có hạnh phúc. Mọi thứ ấy con phải khác mình, chúng phải được đổi đời. Còn chữ hiếu cho riêng mình có cũng được, không có mẹ cũng chẳng màng... Như Thanh Nguyên đã viết: Mẹ - có nghĩa là mãi mãi. Là cho đi không đòi lại bao giờ...
Ai cũng được sinh ra bởi một người mẹ, vì vậy mà rồi ai cũng sẽ có một người mẹ già trong tâm tưởng của mình. Cũng như chúng ta rồi sẽ già và chúng ta sẽ là một “vấn đề” trong chữ hiếu của con mình. Mà chữ hiếu bây giờ có vẻ khác xưa. Nghĩa là người ta không cần từ quan để về vườn trông nom cha mẹ già, người ta cũng không thể sống cuộc sống tứ đại đồng đường sum họp, và có khi người ta chỉ có thể thăm nom cha mẹ của mình bằng điện thoại, email hay những phong bì hằng tháng cho nhà dưỡng lão...
Cuộc sống hiện đại đã dắt chúng ta đi xa nguồn cội rất nhiều. Dù vậy chữ hiếu muôn đời cũng không thể khác đi đến mức khiến một người con có thể vung tay tát và thét vào mặt mẹ: “Bà chết đi cho tôi nhờ!”. Nếu quả tình trên đời này đã có một người mẹ nghe được câu nói tàn nhẫn ấy thốt ra từ miệng con, tôi nghĩ ngay từ giây phút đó người mẹ đã “chết” rồi, vì trái tim mẹ đã tan nát...
"Mẹ ta không có yếm đào
Nón mê thay nón quai thao đội đầu
Rối ren tay bí tay bầu
Váy nhuộm bùn áo nhuộm
nâu bốn mùa..."
(thơ Nguyễn Duy)
(Một người mẹ đang mưu sinh ở xã Tân Thạnh, huyện Long Hồ, tỉnh Vĩnh Long) - Ảnh: GIA TIẾN
“Mẹ!
Có nghĩa là duy nhất
Một bầu trời
Một mặt đất
Một vầng trăng
Mẹ không sống đủ trăm năm
Nhưng đã cho con dư dả nụ cười và tiếng hát...”
(thơ Thanh Nguyên)
(Nụ cười của hai mẹ con người phụ nữ bán chuối dạo bên đường) - Ảnh: N.C.T.
Rồi chúng ta sẽ tiễn mẹ mình một lần trong đời. Một chuyến đi xa không có ngày trở lại. Ngồi buồn nhớ mẹ ta xưa, má tôi đã ra người thiên cổ năm năm nay rồi... Ai rồi cũng sẽ đến lúc cay đắng ngậm ngùi như tôi khi chiều xuống, đêm về hay giữa khuya giật mình thảng thốt nhận ra mình không còn má để được hầu cơm, hầu chuyện nữa. Không gì bù đắp nổi khoảng trống này. Vì vậy ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc, bởi có thể không bao lâu nữa, dù ta có muốn được mẹ la mắng cũng không được nữa rồi.
DẠ NGÂN
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=289302&ChannelID=194
Chủ Nhật, 23/11/2008, 15:48 (GMT+7)
"Ước mơ được một lần nhìn thấy mẹ"...
"Nếu có đi một vòng quả đất tròn
Người mong con mỏi mòn
Chắc không ai ngoài mẹ"
TTO - Đã bao nhiêu độc giả thấy khóe mắt mình cay cay khi đọc bài viết Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc... (tác giả Dạ Ngân) như bạn leetrunk@, bạn Lê Ngọc Tân... trong những chia sẻ gửi về cho chúng tôi sáng nay (23-11)?...
Ngày ngày, khi thực hiện chuyên mục Những lời của con trên Tuổi Trẻ Online, chúng tôi nghe lòng mình run lên theo từng câu chuyện thiết tha, những kỷ niệm ngọt ngào, đầy xúc động của bạn đọc gửi về dành tặng cho đấng sinh thành. Và cả những cảm xúc, cả nước mắt khi đọc những yêu thương gói ghém thành lời mà những bà mẹ, những ông bố gửi về tặng cho núm ruột của mình trong chuyên mục Viết cho thiên thần của tôi (TTO).
Hẳn đó không phải là đồng cảm của riêng chúng tôi - những người biên tập các chuyên mục này - mà là đồng cảm của tất cả những ai có cha có mẹ, những ai có hạnh phúc làm cha làm mẹ và cả những người không may mắn biết cha mẹ mình là ai từ lúc sinh ra...
Vậy mà hôm nay, không ít người nghe tim mình nghẹn lại bởi biết rằng ở gần họ có một người con đánh mẹ. Và rằng trong những người bật khóc khi đọc câu chuyện ấy có nhiều người đã không còn mẹ để sớm chiều phụng dưỡng, thương yêu...
Chúng tôi xin trích đăng những ý kiến bạn đọc đã gửi về qua bài viết Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc... như một lời chia sẻ về chữ hiếu kính với mẹ cha...
* Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn…
Xin mượn một câu trong bài thơ Mẹ của Đỗ Trung Quân để đặt tựa cho bài viết này như một lời chia sẻ với những ai còn mẹ ở trên đời… Hẳn nhiều người trong những ngày qua đã đau, đã giận bởi hành vi đánh mẹ của một người con mà Đài Truyền hình VN phát trên VTV1.
Tôi thấy xót xa về hành vi bạo hành mà kẻ thủ ác lại chính là người con, còn nạn nhân là… mẹ ruột!
Cách đây không lâu tôi đọc được bài thơ Mẹ của Đỗ Trung Quân và tôi đã khóc - nước mắt thật của một người con trai còn có mẹ. Tôi nhớ đó là dịp Vu lan - mùa để những người con nhớ về ơn cù lao dưỡng dục của cha mẹ. Khóc vì tôi thấy thẹn khi mình đã để buồn lên mắt mẹ nhiều. Tôi chưa là đứa con ngoan dù tôi không phải là người ương bướng, ngỗ nghịch và… đánh mẹ. Tôi không ngoan bởi vì tôi đã để mẹ buồn vì nhớ tôi (tôi đang xa mẹ) và vì lo mỗi khi tôi ốm đau nơi xứ người.
Lớn lên trong một gia đình nghèo, nhà chỉ hai mẹ con nên hơn ai hết tôi hiểu tấm lòng của một người mẹ cao dày đến ngần nào. Tình mẹ mà tôi cảm nhận được giống như bài thơ Ngày xưa có mẹ của Thanh Nguyên:
“Khi con biết đòi ăn
Mẹ là người mớm cho con muỗng cháo
Khi con biết đòi ngủ bằng tiết tấu
Mẹ là người thức hát ru con
Bầu trời trong mắt con ngày một xanh hơn
Là khi tóc mẹ ngày thêm sợi bạc
Mẹ đã thành hiển nhiên như trời đất
Như cuộc đời - không thể thiếu trong con
Nếu có đi một vòng quả đất tròn
Người mong con mỏi mòn
Chắc không ai ngoài mẹ
Cái vòng tay mở ra từ tấm bé
Cứ rộng dần theo con trẻ lớn lên
Mẹ là người đặt cho con cái tên riêng
Trước cả khi con biết bật nên tiếng mẹ"…
Hành trình của một người mẹ dành cho con là hành trình của tình thương và lòng bao dung không thể nghĩ bàn. Đó là câu chuyện về những người mẹ bán vé số nuôi con ăn học. Họ không ngại khó, ngại khổ chỉ mong con cái thành đạt. Rồi có những bà mẹ thương con mà dù con ghẻ chốc khắp thân nhưng mẹ vẫn ẵm bồng…
Có câu chuyện mà tôi từng được nghe kể về lòng hiếu thuận. Một người con bất hiếu định mang mẹ vào rừng bỏ vì thấy mẹ già yếu, vô tích sự. Trước khi ông đi, đứa con nhắn: “Bố đem nội vô rừng nhớ mang xe về để mai mốt bố già con cũng… chở bố vô rừng bỏ”. Thế là ông thức tỉnh.
Câu chuyện có ngụ ý nhắc người đời, những ai còn mẹ, phải hết lòng thương kính mẹ. Những đứa con sẽ nhìn vào cách cha mẹ đã đối xử với ông bà để học hỏi và thực hành theo. Do vậy, phàm là người có hiếu tất nhiên sẽ là thầy giáo dạy con cái của mình hiếu hạnh. Mà con cái hiếu hạnh là hiếu hạnh cho mình. Nghĩ như thế để thấy rằng ta hiếu với mẹ, với ba còn là để hiếu cho ta.
Nhân đây tôi cũng xin chia sẻ với những ai đang còn mẹ hãy trân quý hạnh phúc mình đang có. Hiếu chính là việc làm tạo nên cái đức của con người bởi mẹ là người đã cho ta nên vóc nên hình, truyền cho ta bài học đầu tiên về tình thương và những sự hiểu biết cơ bản. Người ta mang ơn lớn như mẹ mà còn không nhớ, còn ngược đãi thì thử hỏi ta còn có thể thương ai, còn xứng đáng là con người?
Để kết lại bài này, mời bạn hãy đọc cùng tôi đoạn thơ trong bài thơ Mẹ của Đỗ Trung Quân:
“Con sẽ không đợi một ngày kia
Có người cài cho con lên áo một bông hồng
Mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ..."
Hãy sung sướng khi ta còn có mẹ…
ĐÌNH LONG
* Mẹ mãi trong tôi
Vừa nhìn vào tiêu đề bài viết này, lòng tôi chợt thổn thức. Nó làm tôi nhớ lại cách đây vài tháng tôi cũng có viết câu tiêu đề "Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc..!" trong một entry của blog tôi. Cảm giác ấy tạo cho tôi một nỗi niềm khó tả.
Sau khi đọc bài viết này đôi mắt tôi cay rát, tôi đã bật khóc... Tôi rất bàng hoàng khi đọc được tin về "cú đánh của một đứa con". Và tôi lại càng xúc động hơn khi đọc bài viết này. Tâm trạng của người viết bài này sao giống tôi...
Tính đến giờ này mẹ tôi cũng đã đi chuyến đi vĩnh cửu được hai năm ba tháng rồi. Tôi biết rằng ai cũng sẽ có lần tiễn mẹ đi "chuyến đi cuối cùng" này. Nhưng mẹ tôi đã đi vội vì căn bệnh u thư khắc nghiệt ấy, không cho mẹ nán lại trên cõi đời này giây phút nào hết. Và kể từ đó tôi như con chim non bơ vơ giữa bầu trời đêm, như chiếc thuyền nan trôi giữa dòng đại dương, song tôi biết rằng mẹ mãi trong tôi...
leetrunk@
* Thèm lắm một tiếng mẹ...
Năm tôi 20 tuổi mẹ đã ra đi mãi mãi. Mẹ nằm đó, im lìm... như một chiếc lá vàng vừa rời cành. Mẹ ra đi nhẹ nhàng như dòng sông đã trở về nguồn. 20 tuổi, tôi mất mẹ, tôi khóc như một đứa trẻ lên ba.
Giờ đây, tôi đã là một chàng thanh niên 30 tuổi nhưng mỗi đêm về tôi lại bơ vơ, lạc lõng và lại khóc. Khóc vì bỗng giật mình khi đang ngon giấc vì thiếu vắng bóng mẹ. Khóc vì ngày xưa mỗi tiếng ho của tôi đều có mẹ hỏi han, nhưng giờ đây tôi như cố ho thật nhiều để kiềm hãm tiếng khóc của mình. Ngày xưa, tôi luôn ước mơ mình bay thật cao, bay thật xa trong con đường sự nghiệp. Nhưng giờ đây, nếu có ai hỏi rằng ước mơ lớn nhất trong đời của tôi là gì? Tôi chỉ có một ước mơ duy nhất: "Được một lần nhìn thấy mẹ, dù là trong giấc ngủ".
Nhưng mẹ đã mãi mãi xa tôi, xa thật rồi. Để rồi, 30 tuổi tôi vẫn như một đứa trẻ lên ba, vì tôi đã mất mẹ, vì tôi mồ côi... Tôi phải nói như thế nào về sự căm phẫn của mình khi xem toàn bộ hình ảnh, đọan băng ghi hình cảnh người đàn ông đánh mẹ mình kia? Tay tôi buột miệng không kịp, nước mắt đã không ngừng chảy khi những hình ảnh ấy hiển hiện trước mặt tôi.
Tôi buồn cho chính tôi vì khi xưa tôi cũng đã từng làm mẹ buồn, để rồi mãi mãi sự hội hận ấy đứng đeo suốt cuộc đời tôi. Giờ đây, tôi cũng như tác giả bài viết trên đây: vẫn thường thức giấc trong đêm và gọi mẹ, vẫn thường ôm ảnh mẹ hiền mà khóc vì nhớ, vì thương và vì sự hội hận do những sai phạm nhỏ nhoi của tôi gây ra khi mẹ còn sống. Thèm lắm một tiếng la, thèm lắm một tiếng mắng yêu và thèm lắm một lời an ủi, hỏi han khi đau ốm...
NGUYỄN MINH TÚ
* Bài báo đã thức tỉnh tôi
Bài báo đã thức tỉnh tôi. Nhìn những hình ảnh về mẹ, đọc những câu thơ viết về mẹ, trong tôi trào dâng một niềm xúc động vô bờ bến. Xúc động vì hình ảnh về mẹ sao bình dị quá, tình mẫu tử nhìn thấy thiêng liêng quá, chợt nghĩ đến những hành động lúc trước đối xử với mẹ, tôi thật sự hối hận. Trong sự hối hận đó chợt dâng lên một niềm hạnh phúc vì mình vẫn hơn nhiều người khác là còn có mẹ và được nhìn thấy mẹ trên đời này.
Sau khi đọc bài báo này, tôi sẽ về xin lỗi mẹ và sẽ yêu thương mẹ mình hơn. Cảm ơn báo Tuổi Trẻ đã thức tỉnh và đem đến cho tôi những hình ảnh đẹp về mẹ...
LÊ NGỌC TÂN
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=288840&ChannelID=118
Thứ Năm, 20/11/2008, 16:58 (GMT+7)
Biết bao người cần có mẹ để yêu thương
TTO - Tôi vô cùng phẫn uất khi xem xong video clip “đánh mẹ” của VTV. Thật sự đau lòng khi bà cụ lụm cụm chống gậy ngã xuống vì chính bàn tay con ruột của mình, bàn tay của đứa trẻ mà bà phải mang nặng đẻ đau nuôi lớn đến từng tuổi này.
Xin cảm ơn tác giả của đoạn phim, có lẽ tác giả cũng đã nhiều lần đau xót chứng kiến cảnh người mẹ này bị hành hạ. Trong khi có biết bao nhiêu người cần được gọi ai đó là “mẹ”, thế mà những người có mẹ lại không biết quý trọng thương yêu, một cái xước tay còn thấy đau đớn, sao nỡ vung tay buông lời nặng nhẹ với mẹ mình !
Mẹ, dù có lỡ lời hay trách móc, cũng là mẹ của mình, cái chữ “ruột” sao mà chua chát quá. Xin hãy dừng lại đi những ai từng lầm lỡ thẳng tay với đấng sinh thành, những ai vẫn còn ý định xin hãy từ bỏ đi. Vì cha mẹ, chỉ một và mãi mãi.
Võ Thị Ngọc Rạng
Khi xem thước phim trên tôi vô cùng kinh ngạc trước một cảnh tượng trái với đạo lý làm người và thuần phong mỹ tục của người Việt Nam. Tôi đề nghị các cơ quan chức năng sớm vào cuộc để giải phóng kiếp thống khổ của bà cụ trước một người con vô đạo đức, không có lương tâm và bản thân không biết mình sinh từ đâu. Không còn lời nào diễn tả nổi!
PHAM VAN GIUP
Tim tôi như đứng lại vì thấy hành vi của người con đánh mẹ ruột của mình, nhưng buồn hơn là bà lão đã bị đối xử như vậy trong một thời gian dài. Tôi cũng rất mừng là ai đó đã ghi được hình ảnh này chuyển cho Đài truyền hình Việt Nam. Rất mong chính quyền sở tại có biện pháp xử lý đối với người đàn ông đánh mẹ, và kịp khen ngợi đối với nhân chứng đã giúp chúng ta đưa hình ảnh này đến độc giả.
Rất mong người mẹ này được sớm giải phóng, được đưa người vào nhà nuôi dưỡng người già để mẹ có những ngày vui vẻ còn lại của đời mình.
HOANG KHUE
Tôi thấy nhói lòng khi chứng kiến hình ảnh trên VTV1 tối qua. Tại sao? Trong đầu tôi trơ cứng không suy nghĩ được gì với mỗi câu hỏi tại sao? Làm cha mẹ khi sinh con thường mong muốn mình kiếm một đứa con trai không những để nối dõi tông đường mà còn có thể nương tựa về sau khi tuổi xế chiều, vậy mà....
Không biết người đàn ông vô tâm đó có con chưa, đã từng nuôi con nhỏ chưa mà hành động bất hiếu với mẹ mình như thế. Nhân tâm của con người đâu? Đối xử với người già yếu như vậy chỉ có thú vật mới làm chứ con người có tri giác, có suy nghĩ sao làm vậy? Tôi không biết ông ta đã từng đọc hay nghe câu nói : "Công cha như núi thái sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra " chưa? Đạo lý của người Việt Nam ở đâu?
NGUYỄN ĐĂNG HIỀN
Tội lỗi lớn nhất của đời người là tội bất hiếu, xem đoạn phim tôi thật sự thấy đau lòng. Không biết rằng con người đã đang tâm dang tay đánh mẹ ấy có còn được coi là con người nữa hay không.
Không biết có lúc nào ông ta tự đặt câu hỏi cho mình rằng ai đã sinh ra ông ta, nuôi ông ta nên vóc nên hình để bây giờ ông ta đủ can đảm dang tay đánh mẹ. Ông ta có biết rằng nếu mẹ mất đi ông sẽ không còn ai để gọi là mẹ không?
Xem xong đoạn phim, việc đầu tiên tôi làm là gọi điện thoại cho mẹ chỉ để hỏi rằng mẹ đang làm gì, ăn cơm chưa, mẹ có khỏe không? Cơ quan chức năng hãy sớm vào cuộc để xã hội sẽ bớt một kẻ bất nhân bất nghĩa
VÕ THỊ KIM OANH
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=289090&ChannelID=330
Thứ Bảy, 22/11/2008, 08:01 (GMT+7)
Giật mình nghĩ lại mẹ cha
TT - Thương mẹ không phải là một bổn phận. Thương mẹ là một cái gì đó rất tự nhiên, như khát thì uống. Con thì phải có mẹ, phải thương mẹ...
.........................................
Chẳng biết phải gọi đây là cái gì, một sự kiện, một vụ việc hay một cú sốc xung quanh hình ảnh đang được các cơ quan chức năng điều tra làm rõ: một người đàn ông vung tay đánh mẹ ruột được phát trên chương trình thời sự của VTV1 vào tối 19-11.
Nhưng điều mà mọi người thấy rõ nhất nơi trái tim mình là một nỗi đau nhói lòng. Tuy nhiên, dù thế nào thì điều khiến dư luận ray rứt, phẫn nộ là xác đáng, vì với sự chứng kiến của láng giềng, người đàn ông kia và vợ của mình đã nhiều lần tỏ ra hỗn xược với đấng sinh thành.
“Tôi buồn lắm” - đó là lời tâm sự của người mẹ già đã 85 tuổi ấy, mặc dù bà không một lời trách móc con, trái lại còn tỏ ý nói tốt cho con. Ở đây chúng ta có thể thấy một tấm lòng thật bao dung của người mẹ. Và với tấm lòng bao dung đó, một lần nữa chứng minh rằng bà đã từng thương con mình biết bao khi ông lần lượt ly dị hai người vợ, bỏ lại bảy người con thì bà đã lặng thầm nuôi dưỡng. Bây giờ, khi tuổi già xế bóng “như chuối chín cây”, cần một chỗ nương tựa, một nguồn an ủi thì lại...
Có lẽ chúng ta đều mong rằng đó không phải là cú đánh thật. Và nếu là cú đánh thật thì dẫu có mạnh đến mấy chăng nữa cũng không gây đau đớn thể xác bằng sự tổn thương về tinh thần. Và đó sẽ là một sự tổn thương kéo dài nếu như chừng nào chúng ta không thấy ở đấy một sự chân thành phục thiện, chừng nào chúng ta còn thấy những “cú đánh” khác vẫn diễn ra ngoài xã hội hay trong mỗi gia đình.
Thế nhưng, đâu chỉ riêng chuyện ngược đãi mẹ. Cứ ngồi bình tâm kiểm chứng lại mà xem, bây giờ có mấy ai kính cẩn dạ thưa với cha mẹ? Hay lúc nào cũng xẵng giọng như người ngang hàng, thậm chí như kẻ bề trên? Cứ nhìn xung quanh mình mà xem, có mấy người biết thương yêu cha mẹ mình thật sự; thương yêu vô điều kiện, không phải vì bổn phận, như lời thiền sư Thích Nhất Hạnh từng nói: “Thương mẹ không phải là một bổn phận. Thương mẹ là một cái gì đó rất tự nhiên, như khát thì uống. Con thì phải có mẹ, phải thương mẹ”.
Thế nhưng, điều tự nhiên như quy luật của nguồn cội, đạo lý ấy bây giờ nhiều người đã đánh mất. Nếu xét trên bối cảnh đời sống hiện đại, cho dù ở thành thị hay nông thôn thì con người hôm nay mang trong mình rất nhiều áp lực. Những mối quan hệ dù thân tín hay sơ giao cũng đều là những mối quan hệ có điều kiện. Trong quan hệ gia đình cũng hình thành những mối quan hệ có điều kiện như thế.
Có người không phải không biết nghĩ về tình thương cha mẹ, nhưng khi thấy mình cực khổ quá chẳng hạn, liền có ý nghĩ “vì sao ta phải chịu cực thế này?”. Và những hành vi mất kiểm soát có thể bắt đầu từ ý nghĩ đại loại như vậy. Chúng ta cũng thường quên đi một điều, việc tìm kiếm hay có được niềm hạnh phúc phụ thuộc ở những gì đạt được về đạo đức. Và đạo đức không hình thành trên điều kiện cần và đủ, hay phô diễn một thời điểm nào đó, mà nó phải thường xuyên như một trạng thái tốt của tinh thần.
TRẦN NHÃ THỤY
Dạy con, "quyền lực" như con dao bén!
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=247626&ChannelID=194
Chủ Nhật, 16/03/2008, 05:24 (GMT+7)
Dạy con, "quyền lực" như con dao bén!
Giáo dục con trẻ dựa trên tình yêu thương bao giờ cũng đạt hiệu quả cao hơn dùng quyền uy áp đặt... (ảnh chỉ mang tính minh họa) - Ảnh: Gia Tiến
TT - Cha mẹ nên dạy con bằng quyền lực hay tình yêu thương? Vấn đề của nhiều gia đình được lý giải từ góc nhìn của một nhà tâm lý.
Dạy con. Vấn đề xem ra đơn giản, nhưng thật sự chẳng giản đơn tí nào đối với những bậc cha mẹ ngày nay. Nhiều phụ huynh rất tự tin tổng kết "phương pháp" dạy con của mình: "Ngon ngọt không nghe thì cho mấy roi là xong ngay!". Có phải vậy chăng?
Phụ huynh là người có "quyền" vì trẻ phải lệ thuộc mọi nhu cầu trong cuộc sống từ ăn, mặc, ở đến sự nâng đỡ, tình thương… Trẻ lệ thuộc càng nhiều, quyền lực của cha mẹ càng lớn. Nhưng nếu quá dựa trên uy quyền, khi lớn lên trẻ có thể tự lập được, lúc đó quyền lực của phụ huynh sẽ giảm sút.
Trẻ con là những kẻ "bất lực"!
Quyền được thể hiện qua việc hứa hẹn hay đe dọa, cung cấp hay tước mất những gì trẻ đang có, thưởng hay phạt... Nhưng không phải lúc nào phụ huynh cũng dùng quyền hợp lý. Phần con trẻ, chúng phải tuân lệnh người có quyền.
Không ai thích kẻ dùng quyền lực trên mình. Trẻ con cũng thế. Chúng thường không thích, công khai hay ngấm ngầm chống đối, thậm chí còn thù ghét. Trẻ con không làm gì được trước quyền uy và thường "chịu vậy". Theo cách nào đó, trẻ con là những kẻ "bất lực" vì không thể tự lo cho mình, chúng lệ thuộc. Và theo nhà tâm lý Adler, điều này tạo nên trong trẻ mặc cảm tự ti. Nếu thêm vào những áp lực, đòi hỏi khắt khe hay cưỡng ép..., nhất là khi không có tình thương đi kèm, trẻ sẽ căng thẳng, bực tức, dồn nén. Thể chất và tinh thần đều bị ảnh hưởng.
Phụ huynh càng dùng nhiều quyền lực thì sự xa cách, mất mát niềm tin, mất ảnh hưởng trên con em càng sớm. Trẻ sẽ tìm cách thoát khỏi ảnh hưởng của cha mẹ khi có thể - thường ở tuổi vị thành niên hay vừa đến tuổi trưởng thành.
Áp đặt quyền uy: hại nhiều hơn lợi!
Giáo dục lắm lúc cần dùng đến quyền. Nhưng "quyền" như con dao bén nhọn, nó sẽ rất hiệu quả trong bàn tay chuyên môn, khéo léo. Nhưng nếu chúng ta chưa nắm chắc nghệ thuật cầm dao, sự tổn thương khó có thể tránh. Xin nêu một số bất lợi của việc giáo dục dựa trên uy quyền và ép buộc.
1- Thiếu hữu hiệu:
Dùng quyền lực có thật sự tốt không?
Nhiều phụ huynh sẽ đáp: có chứ! Nếu trẻ không có áp lực của quyền lực, chúng sẽ không cố gắng đủ để tự làm chủ chính mình. Nhưng một số phụ huynh khác lại cho rằng khi dùng quyền thì xem như người lớn đã quyết định, đã suy nghĩ thay cho trẻ, chúng sẽ trở nên vô trách nhiệm. Hơn nữa, người lớn ngày càng mệt mỏi hơn để giữ trật tự đã được tạo nên do quyền lực đó.
Dựa trên những nghiên cứu, Gordon còn cho thấy: "Trẻ hư hỏng thường do những dạy dỗ nghiêm khắc và thực thi hình phạt quá nhiều...".
Vì trẻ không được độc lập trong việc tự lo liệu và làm chủ chính mình, nên chúng không có cơ may xây dựng lòng tự tin và nhìn nhận giá trị bản thân. Ngoài ra, dạy dỗ bằng hình phạt nghĩa là bắt trẻ phải tuân theo, chúng sẽ không phát triển tính sáng tạo.
2- Gây cảm xúc tiêu cực ở trẻ:
Nếu ép buộc trẻ thi hành sẽ khơi lên nhiều cảm xúc và hành vi tiêu cực: chống đối, tuân phục, chịu đựng… Nhưng khi trẻ như thế, người lớn lại tìm cách kiểm soát những điều này. Tình cảm cha mẹ - con cái sẽ dần sứt mẻ và trẻ ngày càng không thích gần người lớn.
Rốt cuộc điều này lại gây thêm hình phạt khác, khiến trẻ rút vào vỏ hay tự làm cho mình xa lạ với người lớn. Những trẻ thường răm rắp vâng lời sẽ có vấn đề với trẻ đồng lứa. Vì những trẻ khác thường không thích những trẻ luôn tuân thủ, khép mình thụ động... Chúng sẽ cho những trẻ này "ra rìa", bị cô lập hay tự cô lập.
3- Sự hủy hoại từ bên trong trẻ:
Quyền lực nơi người lớn làm trẻ muốn tách rời gia đình, xa sự lệ thuộc. Trẻ sợ hãi nhưng lại không thể bỏ đi được. Bên trong trẻ trở nên bất ổn và giằng xé. Còn người lớn lại cảm thấy bị đe dọa mất quyền lực, càng cách biệt với trẻ và siết kỷ luật. Điều này gây tổn thương cả đôi bên.
Vì thế các nhà tâm lý đặt ra câu hỏi: xã hội thật sự muốn có những đứa trẻ luôn vâng lời không?
Khi chỉ biết phục tùng, trẻ trở thành người luôn tránh né, chối từ trách nhiệm về hành động của mình. Nguy hiểm nhất là suy nghĩ chúng thấy mình chỉ là một công cụ của người khác mà thôi.
Hãy thử nghĩ khi bị ép làm gì, chúng ta thấy điều đó vô nghĩa. Nhưng chúng ta buộc phải làm, vì nếu không chúng ta có thể bị sa thải... Tuy nhiên, chúng ta vẫn còn một thứ "vũ khí", đó là sự phá hoại. Chúng ta có thể làm việc nhưng làm miễn cưỡng và có khi gây bất lợi cho người ra lệnh.
Phụ huynh chỉ thật sự thành công khi những gì chúng ta đòi hỏi trẻ cũng là điều mà chúng thích. Lợi ích phải hai chiều. Giáo dục dựa trên quyền lực sẽ bất lợi nếu nhu cầu, ước muốn của người lớn và của trẻ quá khác nhau.
Tiến sĩ TRẦN THỊ GIỒNG
Chủ Nhật, 16/03/2008, 05:24 (GMT+7)
Dạy con, "quyền lực" như con dao bén!
Giáo dục con trẻ dựa trên tình yêu thương bao giờ cũng đạt hiệu quả cao hơn dùng quyền uy áp đặt... (ảnh chỉ mang tính minh họa) - Ảnh: Gia Tiến
TT - Cha mẹ nên dạy con bằng quyền lực hay tình yêu thương? Vấn đề của nhiều gia đình được lý giải từ góc nhìn của một nhà tâm lý.
Dạy con. Vấn đề xem ra đơn giản, nhưng thật sự chẳng giản đơn tí nào đối với những bậc cha mẹ ngày nay. Nhiều phụ huynh rất tự tin tổng kết "phương pháp" dạy con của mình: "Ngon ngọt không nghe thì cho mấy roi là xong ngay!". Có phải vậy chăng?
Phụ huynh là người có "quyền" vì trẻ phải lệ thuộc mọi nhu cầu trong cuộc sống từ ăn, mặc, ở đến sự nâng đỡ, tình thương… Trẻ lệ thuộc càng nhiều, quyền lực của cha mẹ càng lớn. Nhưng nếu quá dựa trên uy quyền, khi lớn lên trẻ có thể tự lập được, lúc đó quyền lực của phụ huynh sẽ giảm sút.
Trẻ con là những kẻ "bất lực"!
Quyền được thể hiện qua việc hứa hẹn hay đe dọa, cung cấp hay tước mất những gì trẻ đang có, thưởng hay phạt... Nhưng không phải lúc nào phụ huynh cũng dùng quyền hợp lý. Phần con trẻ, chúng phải tuân lệnh người có quyền.
Không ai thích kẻ dùng quyền lực trên mình. Trẻ con cũng thế. Chúng thường không thích, công khai hay ngấm ngầm chống đối, thậm chí còn thù ghét. Trẻ con không làm gì được trước quyền uy và thường "chịu vậy". Theo cách nào đó, trẻ con là những kẻ "bất lực" vì không thể tự lo cho mình, chúng lệ thuộc. Và theo nhà tâm lý Adler, điều này tạo nên trong trẻ mặc cảm tự ti. Nếu thêm vào những áp lực, đòi hỏi khắt khe hay cưỡng ép..., nhất là khi không có tình thương đi kèm, trẻ sẽ căng thẳng, bực tức, dồn nén. Thể chất và tinh thần đều bị ảnh hưởng.
Phụ huynh càng dùng nhiều quyền lực thì sự xa cách, mất mát niềm tin, mất ảnh hưởng trên con em càng sớm. Trẻ sẽ tìm cách thoát khỏi ảnh hưởng của cha mẹ khi có thể - thường ở tuổi vị thành niên hay vừa đến tuổi trưởng thành.
Áp đặt quyền uy: hại nhiều hơn lợi!
Giáo dục lắm lúc cần dùng đến quyền. Nhưng "quyền" như con dao bén nhọn, nó sẽ rất hiệu quả trong bàn tay chuyên môn, khéo léo. Nhưng nếu chúng ta chưa nắm chắc nghệ thuật cầm dao, sự tổn thương khó có thể tránh. Xin nêu một số bất lợi của việc giáo dục dựa trên uy quyền và ép buộc.
1- Thiếu hữu hiệu:
Dùng quyền lực có thật sự tốt không?
Nhiều phụ huynh sẽ đáp: có chứ! Nếu trẻ không có áp lực của quyền lực, chúng sẽ không cố gắng đủ để tự làm chủ chính mình. Nhưng một số phụ huynh khác lại cho rằng khi dùng quyền thì xem như người lớn đã quyết định, đã suy nghĩ thay cho trẻ, chúng sẽ trở nên vô trách nhiệm. Hơn nữa, người lớn ngày càng mệt mỏi hơn để giữ trật tự đã được tạo nên do quyền lực đó.
Dựa trên những nghiên cứu, Gordon còn cho thấy: "Trẻ hư hỏng thường do những dạy dỗ nghiêm khắc và thực thi hình phạt quá nhiều...".
Vì trẻ không được độc lập trong việc tự lo liệu và làm chủ chính mình, nên chúng không có cơ may xây dựng lòng tự tin và nhìn nhận giá trị bản thân. Ngoài ra, dạy dỗ bằng hình phạt nghĩa là bắt trẻ phải tuân theo, chúng sẽ không phát triển tính sáng tạo.
2- Gây cảm xúc tiêu cực ở trẻ:
Nếu ép buộc trẻ thi hành sẽ khơi lên nhiều cảm xúc và hành vi tiêu cực: chống đối, tuân phục, chịu đựng… Nhưng khi trẻ như thế, người lớn lại tìm cách kiểm soát những điều này. Tình cảm cha mẹ - con cái sẽ dần sứt mẻ và trẻ ngày càng không thích gần người lớn.
Rốt cuộc điều này lại gây thêm hình phạt khác, khiến trẻ rút vào vỏ hay tự làm cho mình xa lạ với người lớn. Những trẻ thường răm rắp vâng lời sẽ có vấn đề với trẻ đồng lứa. Vì những trẻ khác thường không thích những trẻ luôn tuân thủ, khép mình thụ động... Chúng sẽ cho những trẻ này "ra rìa", bị cô lập hay tự cô lập.
3- Sự hủy hoại từ bên trong trẻ:
Quyền lực nơi người lớn làm trẻ muốn tách rời gia đình, xa sự lệ thuộc. Trẻ sợ hãi nhưng lại không thể bỏ đi được. Bên trong trẻ trở nên bất ổn và giằng xé. Còn người lớn lại cảm thấy bị đe dọa mất quyền lực, càng cách biệt với trẻ và siết kỷ luật. Điều này gây tổn thương cả đôi bên.
Vì thế các nhà tâm lý đặt ra câu hỏi: xã hội thật sự muốn có những đứa trẻ luôn vâng lời không?
Khi chỉ biết phục tùng, trẻ trở thành người luôn tránh né, chối từ trách nhiệm về hành động của mình. Nguy hiểm nhất là suy nghĩ chúng thấy mình chỉ là một công cụ của người khác mà thôi.
Hãy thử nghĩ khi bị ép làm gì, chúng ta thấy điều đó vô nghĩa. Nhưng chúng ta buộc phải làm, vì nếu không chúng ta có thể bị sa thải... Tuy nhiên, chúng ta vẫn còn một thứ "vũ khí", đó là sự phá hoại. Chúng ta có thể làm việc nhưng làm miễn cưỡng và có khi gây bất lợi cho người ra lệnh.
Phụ huynh chỉ thật sự thành công khi những gì chúng ta đòi hỏi trẻ cũng là điều mà chúng thích. Lợi ích phải hai chiều. Giáo dục dựa trên quyền lực sẽ bất lợi nếu nhu cầu, ước muốn của người lớn và của trẻ quá khác nhau.
Tiến sĩ TRẦN THỊ GIỒNG
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
